Chương 41: Thinking out loud.

"Khi nào ba mới đến hả mẹ?" Tiểu Bảo ôm chặt chiếc ba lô nhỏ, dựa vào cửa sổ lần thứ một trăm hỏi mẹ câu này.

Dù nó có căng mắt nhìn mãi, vẫn chỉ thấy khu vườn nhỏ trống trơn phủ tuyết, nó lo lắng ngó lên bầu trời u ám, sợ ba trên đường gặp tuyết lớn thì sao.

"Lát nữa là ba đến rồi! Mẹ đã dặn con: bất cứ việc gì cũng không được sốt ruột, nhớ không?"

Triệu Tiểu Nhu xếp những cuốn Grimm yêu thích của con cùng vở tập viết cho trẻ mẫu giáo vào trên cùng của chiếc túi lớn, còn có cả quần áo ngủ, vài bộ len và quần nỉ, dép nhỏ, quần chip, vớ, bàn chải đánh răng… vân vân.

Cô không yên tâm khi giao con cho một người đàn ông chưa bao giờ chăm trẻ, lại không sống chung, nhưng nghĩ mãi thì chỉ còn cách này để họ có thể đoàn tụ.

"Giống mấy đôi vợ chồng li hôn trong phim Tây vậy đó." Cô tự nhủ trong lúc thu xếp đồ.

"Ba!" Tiểu Bảo bất ngờ reo lên khi nhận ra bóng người bên ngoài, đứng trên ghế nhỏ, vươn chân nhón gót vẫy tay xuống cửa sổ. Triệu Tiểu Nhu lo sợ con sẽ ngã, vội ôm lấy nó và lên tiếng khi con nhìn thấy ba đang ngước lên:

"Cẩn thận không ngã đó con!" Cô tránh ánh mắt người đàn ông rồi nhẹ đặt con xuống đất. Nhưng cậu nhóc như con lươn trượt khỏi tay mẹ, chạy vọt tới cửa, bám chặt như quả pháo nhỏ liên tục nhảy lên: "Mẹ ơi mẹ, mở cửa cho ba đi!"

"Ba có biết bay đâu mà nhanh vậy chứ!" Triệu Tiểu Nhu dù nói vậy vẫn vội mở cửa, đặt tay lên vai con để thằng bé không lao ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, cô nghe thấy tiếng bước chân đều đều trong hành lang. Đèn cảm ứng tầng hai lóe lên rồi tắt. Rồi một bóng hình quen mà lạ xuất hiện ở lối cầu thang, vừa bước lên vừa nhìn cô rồi dừng lại, ánh mắt cuối cùng hướng thẳng vào đứa trẻ trong tay cô. Khuôn mặt nghiêm nghị bỗng nở một nụ cười thật tươi rồi gọi lớn: "Tiểu Bảo!"

Cô buông tay một nhịp, Tiểu Bảo như con ngựa hoang tuột dây cương lao xuống cầu thang, vui sướng chạy đến bên người ba mà nó mong nhớ suốt.

Quan hệ tốt đến vậy ư? Hay thật! Từ khi nào vậy chứ?

Triệu Tiểu Nhu chợt nhớ có vài lần thằng bé đột nhiên biến mất khỏi tầm nhìn của mình, cô chỉ cúi đầu một lúc, khi ngẩng lên thì Tiểu Bảo đã biến mất, cô vội vàng định chạy xuống tìm, thì lại thấy con cười tươi đứng dưới tán cây đa to lớn che cả bầu trời, miệng còn nói chuyện gì đó với một người dưới gốc cây, rồi ôm quả bóng cao su chạy đi chơi với các bạn.

À… thì ra là vậy, kẻ địch luôn xuất hiện trong chính nội bộ ta!

"Anh đến rồi đây." Chu Vinh vác thằng bé lên vai, cười ngượng ngùng tiến đến bên người thương, nhưng lại bị cô liếc một cái lạ lùng rồi quay đi, để lại hai cha con ngơ ngác nhìn nhau.

"Con nói gì với mẹ mà mẹ lại giận vậy?" Chu Vinh thì thầm rồi vỗ nhẹ mông thằng bé để dò ý.

"Con có nói gì đâu!" Tiểu Bảo ngơ ngác, tựa người lên vai ba.

Anh bế con vào trong nhà, nhẹ đóng cửa lại, ngước nhìn vào trong thì chỉ nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của người phụ nữ nhỏ bé trong phòng ngủ. Một lát sau, cô mặc áo khoác lớn và cầm ba lô nhỏ của con ra, rồi đưa cái túi lớn vào tay anh, khoác ba lô lên đứa trẻ, vừa mặc áo phao vừa nói: "Tiện đường anh chở em đến nhà xuất bản XXX nhé, họ nói có vài lá thư độc giả gửi cho em, em muốn hôm nay nhận luôn."

Nói xong thì chỉ nhận được sự im lặng.

"Có vấn đề gì không?"

Là thấy phiền sao? Cô nghi hoặc nhíu mày, vừa kéo khóa áo vừa quay lại nhìn anh: "Không phiền anh chứ?"

"Không phiền, dĩ nhiên không phiền." Anh ngắm cô, mỉm cười đầy yêu thương.

"Không phiền sao nửa ngày mới trả lời!"Cô lẩm bẩm, kéo chặt dây khoá. Nghĩ thầm: người lớn tuổi rồi nên phản xạ hơi lâu.

"Xong chưa, đi thôi!" Cô nói xong thì theo hai cha con ra cửa, tự mình đi ủng vào rồi đóng cửa lại.

"Không khoá cửa sao?" Chu Vinh nắm tay con, ngoảnh lại hỏi khi chỉ thấy cô đóng cửa mà không khoá.

"Sao phải khoá? Em đi lấy thư rồi về ngay mà." Triệu Tiểu Nhu nghe vậy cũng hơi lúng túng, kéo thử tay nắm xem đóng chặt chưa nhưng vẫn thấy không cần thiết phải khoá.

"Vậy để đảm bảo an toàn em khoá đi, chỉ mất vài giây thôi." Chu Vinh bế con lên vai, vừa nói vừa xuống cầu thang.

…Cũng có lý. Triệu Tiểu Nhu lấy chìa khóa ra, khoá cửa rồi theo sau hai cha con đi xuống lầu.

"Ba ơi, nhà ba còn mèo không?" Tiểu Bảo ngồi sau, thắt đai an toàn, ôm con chó vải yêu thích vào lòng, đây là món đồ ba đã tặng cho nó.

"Còn chứ! Mẹ con nói không thích nó nữa, tội nghiệp quá, nên ba phải nuôi thôi!" Chu Vinh vừa nói vừa nhìn sang Triệu Tiểu Nhu, cố tình nhấn mạnh từ "không thích."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!