Chương 36: Kẹo.

Triệu Tiểu Nhu ôm chặt con trai mà chạy xuyên qua bóng đêm, đầu óc tràn ngập tuyệt vọng.

Người đuổi theo phía sau ấy, bộ mặt, vóc dáng, giọng nói, phong thái, tất cả những thứ ấy làm cô nuôi dưỡng nỗi căm hận tận cùng. Đáng tiếc, "hận" không thể bóp méo yêu, hận là yêu, nỗi hận càng dâng trào, tình yêu càng dữ dội hơn.

Cô linh hoạt luồn lách giữa khu dân cư cũ nát bẩn thỉu, đường nhỏ đầy rác, mùi hôi bốc lên nồng nặc. Nơi này tàn tạ như chính cuộc đời cô. Trên đất xi măng có một hố nhỏ; cô từng dắt con trai qua đó, mỗi lần cậu nhóc đều nhảy phăng qua để rồi được cô vỗ tay tán thưởng, một nghi thức nhỏ trong niềm hạnh phúc giản dị, nhưng hôm nay cô còn chẳng bằng một đứa trẻ ba tuổi. Đúng lúc bước hụt, đầu gối cô đập thẳng xuống xi măng, trượt về phía trước nửa mét.

Thật may, người đàn ông phía sau đã đỡ cả cô lẫn đứa con đang ngủ say, ôm thằng bé cao lên hết sức để tránh tổn thương.

Cô yêu thương đứa con này đến mức không gì sánh bằng, nhưng từng hai lần, cô không ngần ngại bỏ đi hai đứa con của mình với Lạc Bình Niên. Lần đầu tiên là khi hai vợ chồng đã cưới được gần hai năm; lần thứ hai là sau khi ly hôn. Cô không biết lấy đâu ra can đảm, chỉ biết mỗi khi nghĩ đến đứa con mang gương mặt giống Lạc Bình Niên năm phần hay sáu, mang trong mình bản chất tàn nhẫn của anh ta, cô đều cảm thấy kinh tởm, như thể có một bàn tay khẽ luồn vào trong bụng mình và xáo trộn mọi thứ bên trong.

"Tiểu Nhu, vợ yêu của anh, em đi đâu? Sao về trễ vậy? Anh chờ em suốt cả đêm."

Đó là giọng nói của Lạc Bình Niên, trầm ấm, pha chút giọng Quảng Đông lịch lãm và dễ nghe. Những người không quen còn tưởng anh ta chỉ hơi lơ là tiếng phổ thông, thật ra anh ta nói tiếng phổ thông rất chuẩn, thậm chí còn biết nói tiếng Thượng Hải; chỉ mỗi khi cáu, anh mới để lộ gốc Quảng Đông.

Năm đó cô tròn hai mươi bảy, nay đã sắp ba mươi bảy, mười năm qua đi cũng chẳng thể xóa nhòa đêm hôm đó trong lòng cô.

Đó là đêm kinh khủng đến độ ngay khi mở cửa căn biệt thự thượng lưu ven Phố Đông bằng dấu vân tay, cô đã ngã xuống vực sâu không lối quay về. Suốt đến ngày ly hôn, cô chưa từng bước ra khỏi đó.

Căn biệt thự ấy thực chất Lạc Bình Niên không thích ở lâu, nó xa trung tâm, bất tiện, nhưng chính vì thế nên cô thích trốn ở đó. Anh ta thường chỉ trở về mỗi khi "muốn yêu cô", hoặc cho người đến đón cô. Tối ấy, đại sảnh tối om; trái tim cô đã chết gần một nửa.

Cô nhìn thấy đôi giày anh ta để ở cửa ra vào, mũi giày ngay ngắn sát nhau nhưng không đặt vào trong tủ. Anh ta vốn bị ám ảnh bởi độ sạch, tất cả giày sẽ được đặt như "giày mẫu" trưng trong cửa hàng, nhưng anh ta không bao giờ tự sờ vào tủ, thông thường là dì Lương giúp anh ta để giày vào, nhưng xem ra tối nay dì Lương không có ở đây.

Hy vọng cuối cùng được cứu rỗi cũng không còn nữa.

"Em… em dạo một chút ở IFC, tóc cần làm lại rồi."

Bước ra khỏi hành lang dài, đi vào phòng khách, phòng khách rộng lớn chỉ có màn hình TV sáng, ánh sáng trắng nhợt chiếu lên gương mặt vốn đã tái nhợt của người đàn ông ngồi trên sofa cùng đôi mắt hồ ly cong cong, u ám quỷ dị đến mức không giống con người.

Thật ra anh ta vốn dĩ không phải là con người, chỉ là lúc này chiếc mặt nạ da người xinh đẹp đầy vẻ âm nhu ấy đã gần như sắp rơi xuống. Trước mặt cô, anh ta luôn tháo bỏ mặt nạ của loài người, sự tồn tại của anh  ta khiến Triệu Tiểu Nhu nhận ra ác quỷ thực sự tồn tại, và chúng vốn là như vậy từ khi sinh ra.

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, vừa cười vừa giải thích, đồng thời đặt chiếc túi da lên bàn ăn bằng đá cẩm thạch trong phòng khách, cách Lạc Bình Niên thật xa, những thứ trong túi tuyệt đối không thể để anh ta nhìn thấy.

Nhưng Lạc Bình Niên chẳng buồn nhìn cái túi nhỏ ấy, anh ta chỉ chăm chú nhìn khuôn mặt Triệu Tiểu Nhu, nụ cười dịu dàng như thể là người chồng ân cần nhất thế giới: "Ồ? Làm tóc hả? Cho anh xem nào."

Anh ta dịu dàng đưa tay ra, ra hiệu cô lại gần, Triệu Tiểu Nhu muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị đổ chì không thể cử động được, đến khi cô kịp phản ứng thì đã đứng trước mặt Lạc Bình Niên rồi.

Bàn tay lạnh lẽo như loài bò sát của anh ta v**t v* cổ tay cô, ngẩng cổ lên nhìn mái tóc rối của cô bằng ánh mắt thưởng thức, "Ồ, lại đẹp rồi đó nha!" Nói xong nở một nụ cười rạng rỡ.

"Thật ra… cuối cùng cũng không làm được, nhà tạo mẫu tóc quen không có ở đó, nên em chỉ đi dạo một chút rồi về."

Triệu Tiểu Nhu cũng mỉm cười, nhưng cô nghĩ nụ cười này chắc còn thảm hơn cả khóc, vì cánh tay của Lạc Bình Niên đã ôm lấy eo cô, như rắn siết lấy con mồi, càng lúc càng chặt.

Anh ta áp mặt vào bụng dưới của cô, hít một hơi thật sâu, "Lì dạ lơ?" Rồi ngẩng đầu lên nhìn cô bằng ánh mắt đầy quan tâm, thấy vẻ mặt bối rối của cô thì bật cười, dùng tiếng phổ thông nói lại một lần: "Tới kỳ rồi sao?"

Triệu Tiểu Nhu cúi nhìn khuôn mặt anh ta, vùng vẫy lần cuối: "Phải, tới kỳ rồi."

Anh ta chớp mắt vui vẻ, nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ: "Tháng này tới sớm ghê!"

"Ừ, sớm thật." Cô cười nhợt nhạt đồng tình.

"Lần thứ hai rồi đó, em yêu."

Lạc Bình Niên cười còn tươi hơn lúc nãy, mím đôi môi đỏ au, đôi mắt hồ ly cong cong, "Đây là lời nói dối thứ hai tối nay, câu hỏi tiếp theo không được nói dối nữa đâu nhé!"

Anh ta lại áp mặt vào bụng dưới của cô, nhắm mắt, qua lớp váy hít hà mùi máu tanh đậm đặc như đang thưởng thức một loại nước hoa, một lúc sau mới ngẩng đầu, nụ cười biến mất không dấu vết, đôi mắt như hồ băng sâu không đáy, không còn gì ngoài màu đen đặc sánh, trống rỗng.

"Tại sao phá thai?"

Triệu Tiểu Nhu không còn đứng vững, hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay người đàn ông, bên tai ù ù không dứt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!