Triệu Tiểu Nhu không ngờ đời này mình còn có cơ hội bước chân vào khu nhà này. Năm cô học lớp bảy, ba cô mua căn hộ ở đây, chưa kịp tốt nghiệp lớp chín thì đã bán đi rồi. Theo lời mẹ cô, cả đời hai mẹ con chẳng có số hưởng phúc.
Triệu Tiểu Nhu cũng giống mẹ mình, tin vào số phận, càng lớn càng tin, nhưng khác ở chỗ cô rất ít oán trách, bởi vì cô chưa bao giờ ước nguyện điều gì với số phận. Cô không có thói quen ước nguyện, từ nhỏ đã vậy.
Cô không có thẻ từ để vào cổng, chỉ đành đi theo sau một gia đình ba người bước vào. Người mẹ phía trước quay đầu lại nhìn cô đầy nghi ngờ, định đóng cửa lại trước khi cô kịp vào, nhưng cô con gái thì mắt sáng rỡ khi nhìn thấy cô, tóc tết hai bím nhỏ tung tăng quay lại, cười híp mắt giữ cửa cho cô, đợi cô bước vào rồi mới đóng cửa lại.
"Cảm ơn con." Triệu Tiểu Nhu có phần ngượng ngùng mỉm cười với cô bé. Cô bé càng vui hơn, nhe hàm răng sún rạng rỡ nói lớn: "Dạ không có gì!"
Lúc này người mẹ cũng đành nhoẻn miệng cười theo, kéo tay con gái, cùng chồng đi theo con đường nhỏ rợp bóng cây phía bên kia.
Buổi tối ở đây tràn ngập mùi hương hoa dìu dịu, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun và dòng suối nhỏ, Triệu Tiểu Nhu băng qua cây cầu gỗ, xuyên qua rặng cây rậm rạp, dưới ánh đèn vườn mờ mờ ảo ảo, cẩn thận nhận diện số toà nhà. Khu C, anh sống ở khu C, ngày xưa cô sống ở khu A, nên khu C đối với cô có phần xa lạ. Cô phải đi một vòng lớn mới tìm được toà nhà nơi anh sống, một toà nhà đơn lập, ẩn sâu trong khu vườn.
Thì ra anh cũng thích nơi yên tĩnh. Cô vừa nghĩ, vừa đứng tại chỗ thở lấy hơi, dù mùa thu Tây Bắc khá mát mẻ, nhưng đi một vòng lớn như vậy, cô cũng thở hổn hển, lưng đã đẫm một lớp mồ hôi mỏng.
Cô đẩy cửa bước vào hành lang, đi thang máy, ấn nút tầng 13. Trong thang máy sáng bóng không tì vết, chẳng một hạt bụi, sạch sẽ hơn nhiều toà nhà cao tầng ở Thượng Hải, nhưng cô chẳng còn tâm trí nghĩ đến điều đó, trong lòng hồi hộp đến mức tim đập thình thịch.
Chẳng phải cô đang tự chui đầu vào rọ sao?
Thang máy lên rất êm, cô sờ vào hộp cơm giữ nhiệt trong tay, vẫn còn ấm, nhưng điều đó không làm dịu đi sự lo lắng trong lòng cô. Cô cứ nghĩ đi nghĩ lại phải nói rõ với anh như thế nào, cũng lo lỡ như anh lại như hôm đó thì sao. Nhưng dù sao đi nữa, cô cảm thấy hôm nay nhất định phải đến một chuyến.
Tới rồi, 1301, 1301, cô lẩm nhẩm số phòng khi bước ra khỏi thang máy. Ở đây mỗi tầng chỉ có hai căn, đến kẻ ngốc cũng không gõ nhầm cửa, vậy mà cô vẫn xác nhận đi xác nhận lại mấy lần, rồi mới run rẩy đưa tay nhấn chuông.
"Đinh dong", cô nghe thấy tiếng chuông du dương vang lên từ bên trong, âm thanh còn nhỏ hơn cả tiếng tim cô đang đập thình thịch.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, cô cảm thấy như một thế kỷ dài chưa từng có, đến cuối cùng thậm chí cô nghĩ hay là thôi đi, giờ quay đầu vẫn còn kịp.
Nhưng không còn kịp nữa rồi, cô nghe thấy tiếng bước chân lẹp xẹp đi tới cửa rồi dừng lại, sau một giây, cửa bật mở. Người đó đứng ngược sáng, ánh đèn cảm ứng lờ mờ trong hành lang không chiếu rõ được gương mặt anh, khiến áp lực vốn đã mạnh mẽ từ anh càng thêm nặng nề, cô theo bản năng lùi lại một bước.
Nhưng anh không như mọi khi mở miệng trêu chọc cô vài câu, cũng không như lần trước mạnh bạo kéo cô vào, anh không nói một lời, chỉ lùi ra nhường lối cho cô bước vào.
Cô chần chừ bước vào, nghe thấy cánh cửa nhẹ nhàng khép lại sau lưng. Trong phòng khách chỉ bật vài ngọn đèn trần nhỏ màu cam, cô thấy bàn trà gỗ trắc và bộ sofa da bò, trên tường là một chiếc TV màn hình lớn gắn âm tường, bên cạnh là một chậu cây Brazil xanh mướt, ngoài ra trong căn phòng khách rộng lớn không còn vật trang trí nào khác.
Chú mèo Tể Tể không biết từ góc nào nhảy "bụp" xuống đất, phóng tới chỗ cô, dùng cái đầu lông mềm mịn dụi dụi vào chân cô, kêu gừ gừ như máy kéo.
"Hi, lâu quá không gặp!" Cô ngồi xuống xoa cái bụng lật ngửa của Tể Tể, chơi một lúc mới để ý thấy trong không khí có mùi thuốc xịt Vân Nam Bạch Dược rất nồng, nhưng vẫn không át được mùi quen thuộc của anh.
"Anh bị thương hả?" Triệu Tiểu Nhu nghi ngờ quay đầu lại nhìn, nhưng phát hiện anh đã không thấy đâu.
"Chu Vinh?" Triệu Tiểu Nhu đứng dậy nhìn quanh một vòng, trong tầm mắt không thấy ai trong phòng khách, cô do dự bước qua phòng khách, đến cửa phòng làm việc nhìn vào, ngoài cái bàn máy tính chất đống giấy tờ và hai kệ sách đầy ắp, không thấy bóng người đâu.
"Chu Vinh? Anh ở đâu?"
Cô gọi lớn vài lần, thậm chí có tiếng vọng mà vẫn không nghe thấy anh trả lời.
Cô đành đặt túi và hộp cơm lên bàn ăn trong bếp, rồi lần theo hành lang dài đi vào trong. Khi đi qua phòng ngủ phụ đang mở cửa, cô nhìn vào, tối om, nhưng nhìn ra được ga trải giường rất gọn, trên gối còn đặt vài con thú nhồi bông không rõ nhân vật hoạt hình nào, bên giường có một chiếc bàn học nhỏ.
Ủa? Người đâu rồi? Cô mang đầy thắc mắc bước vào phòng ngủ chính, đây là căn phòng cuối cùng rồi, nếu không có thì đúng là gặp ma thật. Cô "tách" một tiếng bật đèn, thấy trên giường đôi có một người đang nằm, trùm mền kín mít, đến đầu cũng không lộ ra.
"Chu Vinh, anh sao vậy?" Cô lo lắng bước đến, nhưng người trên giường không nhúc nhích, chỉ thấy thân thể phập phồng theo hơi thở.
Triệu Tiểu Nhu bắt đầu thấy sợ, cái miệng bắn liên thanh của anh bị kẹt đạn rồi sao? Cô cẩn thận ngồi xuống mép giường, thử đưa tay lay lay anh, nhưng anh lại cuộn người lại, né tránh trong mền.
"Anh rốt cuộc làm sao vậy? Đồng nghiệp anh nói anh xin nghỉ bệnh, anh bị sao? Có phải bị sốt không? Hay là bị thương? Em ngửi thấy mùi thuốc Vân Nam Bạch Dược."
Cô lại nhích vào trong một chút, quỳ trên đệm, cúi người dò trán anh, nhưng vừa chạm vào đã bị anh hất tay ra, tuy vậy cô vẫn cảm nhận được trán anh nóng đến mức có thể chiên luôn cả trứng.
"Anh sốt rồi." Cô kết luận rõ ràng, "Đã uống thuốc chưa? Để em nấu chút cháo cho anh nha? Anh cần uống nhiều nước nữa, để em rót nước cho anh trước."
Cô lẩm bẩm đi xuống giường, vào bếp rót nước, tiện thể đảo một vòng trong bếp, trên bệ bếp ngoài máy pha cà phê và mấy cái ly sứ ra thì chẳng có gì, cô mở tủ lạnh xem thử, may quá, vẫn còn ít rau xanh và trứng, trong tủ bếp còn có gạo và mì. Tốt tồi, đủ nấu một bữa cơm cho người bệnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!