"Bác sĩ Chu này, cậu bị sao vậy? Trời, bị vợ đánh hả? Haiz… tôi còn tưởng cậu là người may mắn thoát nạn chứ…"
Lão Tạ đầu hói đã cố nhịn suốt cả buổi sáng, cuối cùng cũng tranh thủ giờ nghỉ trưa kéo ghế sang ngồi cạnh Chu Vinh, nhìn trái nhìn phải vào mặt anh, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng, vẻ mặt đau khổ như đang thương tiếc lòng tự tôn đã mất của những người đàn ông có gia đình.
Chu Vinh lật xem báo cáo trong tay, chỉ hừ nhẹ một tiếng coi như đáp lại, anh vốn định nói rằng vài vết móng cào trên mặt chẳng là gì, anh còn cố tình mặc quần dài che đi những vết bầm tím đầy chân trông mới đáng sợ kìa, tối qua không thấy gì, sáng nay đau đến mức suýt nữa anh không xuống nổi giường.
"Thật không nhìn ra đấy nhé, vợ cậu trông trẻ trung, mềm mại yếu đuối thế kia, chẳng giống kiểu người bạo lực gia đình gì cả…"
Mắt lão Tạ vừa khéo lướt đến bức ảnh trên bàn của Chu Vinh, người phụ nữ trong chiếc váy chấm bi đen trắng sắc mặt u ám, so với việc bạo lực gia đình thì nói cô tự hủy hoại bản thân còn có vẻ đáng tin hơn.
"Đó là ảnh mười mấy năm trước, cô ấy chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi." Chu Vinh đặt bản báo cáo xuống, cũng nhìn bức ảnh mà ngẩn người.
"Tôi biết mà!" Lão Tạ đập bàn một cái "Phụ nữ có tuổi và sinh con rồi thì đúng là hổ cái! Nhìn tôi đây này! Nhìn đi! Thấy vết sẹo trên đầu chưa? Vợ tôi đánh đấy! Chính vì cô ấy mà tôi mới hói đầu đấy! Chỉ vì một ca phẫu thuật mà lỡ buổi họp phụ huynh thôi mà? Cậu nói coi có đáng không chứ?"
Chu Vinh nhìn vết sẹo cỡ hạt đậu xanh trên đầu anh ấy, rất muốn nói hói đầu chẳng liên quan gì đến vợ anh ấy cả, nhưng nghĩ rồi lại thôi, đừng làm lung lay niềm tin của đàn ông trung niên thì hơn.
"Bác sĩ Chu, chỗ mình tuy không có trung tâm bảo hộ nam giới bị bạo hành, nhưng có nhóm tương trợ bạo hành nam mà! Cần giúp đỡ không? Cậu hiểu đấy, boys help boys."
Lão Tạ vừa nói vừa đưa tay đè mạnh lên vai Chu Vinh, ánh mắt sâu xa như muốn nói: nơi nào có áp bức, nơi đó có đấu tranh.
Cách đó năm cây số, tại nhà Triệu Tiểu Nhu, cô cũng đang bị bà Vương chặn ngoài hành lang không cho ra ngoài, "Dì nghe thấy hết rồi nhé! Thằng khốn đó đúng là Đ* c*m th*! Đi! Dì đưa con đi tìm mấy đồng chí công an! Nó cưỡng ép phụ nữ! Mình kiện nó tội cưỡng h**p trong hôn nhân!"
Triệu Tiểu Nhu hai tay xách hai túi rác, đừng nhìn dì Vương chưa đầy mét rưỡi mà lầm, tay bà ấy khỏe lắm, cứ thế nắm lấy cổ tay cô kéo đi mấy mét, làm cô sợ đến mức liên tục cầu xin, "Dì Vương, con không sao, thật sự không sao! Bọn con chỉ cãi nhau thôi, anh ấy không làm gì con đâu!"
"Vậy cái miệng con bị sao vậy hả?" Dì Vương tức đến phát điên, chỉ vào miệng mình làm động tác mô phỏng, con nhóc này tính tình tốt đến vô biên rồi, miệng rách toạc ra còn nói là không sao?
"Tự con ngã thôi." Triệu Tiểu Nhu vốn định mỉm cười với bà ấy, ai ngờ vừa nhoẻn miệng đã đau đến mức hít một hơi lạnh, nụ cười méo mó còn khó coi hơn cả khóc.
"Ôi trời ơi cái con bé này!" Dì Vương dùng ngón tay chọc mạnh một cái vào trán Triệu Tiểu Nhu, "Đàn ông chó má ngoài cái mã đẹp ra thì được tích sự gì? Chừng ấy năm mới vác mặt về thăm vợ con, vậy mà còn lớn giọng hùng hổ? Đúng là đồ khốn kiếp!"
Dì Vương nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng của Triệu Tiểu Nhu cũng thấy bất lực, dặn dò mấy câu rồi khoanh tay lầm bầm chửi bới bỏ đi.
Triệu Tiểu Nhu đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng dì Vương lững thững đi xuống cầu thang xoắn, trong đầu lại hiện lên cảnh tối qua, mảnh sứ vỡ của cái tô sứ văng tung toé khắp bếp, máu của người đàn ông ấy nhỏ tong tong trên sàn nhà.
Nhưng so với đau đớn, cô cảm thấy sợ hãi nhiều hơn một chút.
Những lời lẽ tục tĩu anh thì thầm bên tai khiến cô hoảng loạn, trước đây dù hưng phấn đến mấy anh cũng chưa từng nói như vậy, nhớ lại vẫn khiến cô xấu hổ không ngẩng nổi đầu, tay xách túi rác đứng bất động, mặt và vành tai nóng bừng như thiêu đốt, và còn cả sự hung dữ của anh khiến cô sợ hãi, anh vốn không dịu dàng trong chuyện đó, nhưng chưa từng tàn bạo như đêm qua.
Nhưng điều khiến cô khiếp sợ nhất lại là những giọt nước mắt của anh, lần đầu tiên cô thấy anh khóc, hốc mắt đỏ hoe, trong mắt đầy tia máu, ngay cả mặt và cổ cũng đỏ bừng.
Cô sợ nhìn thấy người khác khóc, cảm giác như nỗi đau của họ là do cô gây ra, điều đó khiến cô thấy tội lỗi.
Tiếng khóc của Tiểu Bảo cũng khiến cô thấy có lỗi, trong tình mẫu tử quá đỗi tràn đầy của cô dành cho con trai luôn có phần thiệt thòi và thiếu sót, mỗi lần cô định cai sữa cho Tiểu Bảo, nhưng chỉ cần thấy thằng bé khóc đến xé ruột xé gan là cô lại thấy áy náy, rồi lại mềm lòng thỏa hiệp không giới hạn.
Nghĩ đến Tiểu Bảo là lòng cô lại trĩu nặng, từ tối qua đến giờ thằng bé không nói một lời, cô kể truyện "Bộ quần áo mới của hoàng đế" để chọc nó cười mà nó chẳng cười lấy một cái, viên kẹo sữa Đại Bạch Thố mà nó thích nhất cũng không thèm đụng, cô phá lệ cho nó xem "Đội gà con dễ thương", nó cũng chỉ nhìn qua loa rồi tự bò xuống sofa tắt tivi.
Triệu Tiểu Nhu chậm rãi đi xuống lầu, đi đến bên thùng rác bốc mùi nồng nặc, cẩn thận phân loại rác ướt và rác khô rồi mới vứt đi, làm xong mấy việc đó đã mồ hôi nhễ nhại, cô lau mồ hôi chảy vào cổ, nhìn về phía vườn hoa nhỏ không xa, ở đó có một khoảng đất trống, sau bữa tối bọn trẻ con thường ra đó chơi.
Bây giờ là hai giờ chiều, mấy đứa trẻ đang vây thành một vòng tròn, dưới cái nắng như thiêu đốt mà rạp người xuống đất quan sát gì đó một cách chăm chú, cô lờ mờ nghe thấy chúng nói sẽ cắt con sâu nhỏ kia thành ba đoạn.
Cầm đầu là một cậu bé cao to béo mập, mới năm tuổi mà đã trông còn vạm vỡ hơn cả mấy đứa sáu bảy tuổi, tính khí lại cực kỳ nóng nảy, lũ trẻ trong khu này đều sợ nó, có đứa thấy nó là né từ xa, nhưng cũng có đứa chọn cách "gần vua như gần cọp" để tự bảo vệ mình, lâu dần nó có hẳn một nhóm nhỏ theo sau chuyên đi bắt nạt những đứa ngoan như Tiểu Bảo, lúc cô có mặt thì chúng còn kiêng dè chút ít, có lần chỉ vì cô quay sang chào hàng xóm một lát mà chúng đã xô ngã Tiểu Bảo.
Triệu Tiểu Nhu nghĩ đến câu chuyện "Mạnh mẫu ba lần dời nhà", trăn trở xem có nên đổi cho Tiểu Bảo một môi trường trưởng thành tốt hơn không, nhưng tiền vẫn là vấn đề lớn nhất cản trở cô, đành đợi thêm chút nữa, cô đã liên hệ được với một trường mẫu giáo tư nhỏ, định xin vào đó làm việc, cũng tiện cho Tiểu Bảo theo học ở đó, lúc bình thường có thể chăm sóc được con, khi rảnh lại tranh thủ nhận thêm việc, kiếm được tiền sẽ dắt Tiểu Bảo dọn đi nơi khác.
Mang đầy tâm sự, cô lên lầu, lấy chìa khóa mở cửa nhà thì thấy Tiểu Bảo đang nằm rạp trên bệ bếp nhìn ra ngoài, cửa sổ này nhìn thẳng ra vườn hoa nhỏ, Tiểu Bảo chống cằm suy tư, nhìn bọn con trai dưới lầu đang mổ xẻ con sâu tội nghiệp kia, đây không phải lần đầu tiên thằng bé thấy tụi nó ngược đãi động vật, mỗi lần Tiểu Bảo không nghe lời chúng, chúng đều dọa sẽ "tháo rời" thằng bé giống như vậy.
"Tiểu Bảo? Con đang làm gì đó?" Triệu Tiểu Nhu đặt chìa khóa vào hộp sắt ở lối vào, thay dép, cố gắng làm ra vẻ thoải mái bước vào bếp, "Lại đây, để mẹ ôm con một cái được không?"
Cô ôm lấy cơ thể mềm mại của Tiểu Bảo từ phía sau, nhưng thằng bé không như thường lệ vui vẻ lao vào lòng mẹ, nó như một con cá trạch nhỏ trượt khỏi vòng tay mẹ, rồi từ ghế nhỏ nhảy xuống, ngẩng khuôn mặt đỏ hồng lên nói câu đầu tiên trong ngày: "Mẹ ơi, hôm nay con muốn tự mình xuống chơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!