Chương 28: Chạy trối chết.

Tiểu Bảo ba tuổi cảm thấy hôm nay mẹ mình rất kỳ lạ.

Mẹ vẫn luôn nói mẹ là thỏ trắng lớn, Tiểu Bảo là thỏ trắng nhỏ, thỏ trắng lớn ôm thỏ trắng nhỏ, nhảy tung tăng là về đến nhà ngay thôi, nhưng hôm nay mẹ không hát bài "Thỏ con ngoan ngoãn", cũng không nhảy tung tăng nữa, mẹ đi chậm ơi là chậm.

Tiểu Bảo sốt ruột lắm, nó muốn mẹ chạy nhanh lên, vì phía sau có một con chó sói xám lớn đang theo sau.

Con chó sói xám này chắc chắn thường xuyên đánh nhau với sư tử hổ báo, mặt đầy sẹo, hơn nữa còn nói với mẹ là nó đói rồi, nó chắc chắn muốn ăn thịt hai mẹ con họ.

Tiểu Bảo ôm chặt cổ mẹ, lén nhìn sói xám đang đi theo sau, trong những câu chuyện mẹ hay kể, sói xám thường ăn sạch thỏ trắng nhỏ đến cả xương cũng không chừa, thằng bé sợ lắm, nhưng lạ một điều là con sói ấy không nhìn nó, chỉ nhìn mẹ, Tiểu Bảo nghĩ chắc là do thịt nó không ngon, còn thịt của mẹ thì ngon hơn.

Lúc đầu nó thấy nhẹ nhõm một chút, nhưng rồi lại nghĩ đầy bi tráng rằng: lát nữa để cho chó sói ăn nó trước, để mẹ có thời gian chạy trốn.

Cuối cùng họ cũng về đến nhà, mẹ dùng tay trái bế nó, tay phải lục lọi tìm chìa khóa trong túi xách, sói xám nói: "Để tôi giúp." Rồi đưa tay vào túi mẹ.

Tiểu Bảo nằm trên vai mẹ, rõ ràng nhìn thấy những ngón tay dài của sói xám lướt nhẹ qua cánh tay mẹ, rồi nắm lấy tay mẹ.

Mẹ như bị nước sôi làm bỏng, rút tay lại ngay lập tức.

Sói xám tìm thấy chìa khóa trong túi mẹ, đang mở cửa thì bà Vương nhà bên ló đầu ra từ khe cửa nhỏ xíu nhà bà.

Bà Vương không bận như mẹ, ngày nào bà cũng đứng ở cửa, chỉ cần nghe thấy tiếng mẹ mở cửa hay tiếng nhà mấy chú mấy bác khác mở, bà sẽ mở khẽ cánh cửa lưới, thò đầu ra, cười hề hề hỏi một câu "Tan làm rồi à?" hoặc "Về rồi hả?"

Nhưng hôm nay bà Vương lại nói khác, đầu tiên bà ngẩn người, sau đó cười rạng rỡ hơn mọi khi, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhăn nhúm cả lại.

"Ôi chà! Tiểu Triệu! Chồng con về rồi hả? Ồ! Trông giống thằng bé nhà con thật đấy!"

Tiểu Bảo không hiểu "chồng" nghĩa là gì, nó chỉ muốn cầu xin bà Vương cứu lấy mẹ mình.

Nhưng vừa mới run run hé miệng, thì sói xám đã lên tiếng trước: "Vâng, con về rồi, dì vất vả rồi."

Tiểu Bảo thấy sói xám đang cười, cười rất vui vẻ, nó nghĩ: xong rồi, chắc chắn là vì sắp được như ý nên mới cười như vậy.

Nhưng thực ra sói xám cười không phải vì sắp đạt được điều gì, anh cũng chưa nghĩ xa đến vậy, chỉ đơn giản thấy bà dì này nói chuyện khá duyên, dù biết chỉ là khách sáo nhưng tâm trạng vẫn khá lên một chút.

Nội tâm Triệu Tiểu Nhu thì không phong phú như hai người đàn ông một lớn một nhỏ kia, cô chỉ đang nghĩ lát nữa phải cắt miếng thịt bò trong tủ lạnh ra, luộc ít mì khô, cho thêm nhiều ớt và giấm, đó là cách nhanh nhất, cho anh ăn qua loa một bữa rồi đi cho xong chuyện.

Cửa mở ra, người đàn ông đầu tiên ngửi thấy một mùi hương dịu ngọt pha lẫn mùi bột giặt, dưới lớp mùi hương mơ hồ dễ đánh lừa ấy là mùi hương đặc trưng của cô, còn có cả mùi sữa nhè nhẹ.

Triệu Tiểu Nhu bật đèn phòng khách, ánh đèn vàng dịu nhẹ lan tỏa, ban đêm cô thường ôm Tiểu Bảo đi quanh phòng để cho bú, loại ánh sáng này không chói mắt, không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của con.

Nhưng giờ có một người đàn ông cao lớn bước vào, ánh đèn ấy lập tức khiến không khí trở nên mập mờ, không chỉ vậy, trần nhà vốn cô cảm thấy cao giờ dưới bóng dáng người đàn ông ấy lại như thấp xuống.

Cô hy vọng chỉ mình cô cảm thấy như vậy.

Cô đặt Tiểu Bảo xuống đất, bảo con tự vào phòng ngủ đọc sách, tuần trước cô mới mua cho con một bộ truyện cổ tích Andersen 3D, tranh minh họa bên trong tinh xảo hơn hẳn các sách tranh bình thường, cũng là để khơi lại thẩm mỹ trong công việc của chính mình, cô muốn vẽ ra một thế giới rực rỡ, huyền diệu cho trẻ em, bởi vì tuổi thơ nên là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong đời người.

"Vào ngồi đi, không cần thay giày đâu." Khóe mắt Triệu Tiểu Nhu thấy người đàn ông vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, cũng cảm nhận được ánh mắt anh đang dõi theo mình, cô tránh ánh nhìn đó, bước vào bếp, vừa mở tủ lạnh vừa hỏi: "Anh vẫn không ăn thịt cừu đúng không?"

"Ừ, không ăn thịt cừu."

Người đàn ông thu lại ánh mắt, chậm rãi bước vào phòng khách, lạnh lùng quét mắt nhìn quanh mọi thứ như một nhân viên tình báo trong phim gián điệp, hai tay đút túi, ra vẻ ngẫu nhiên xem xét xung quanh, nhưng thực ra không bỏ qua bất cứ chi tiết nào.

Triệu Tiểu Nhu bỗng thấy anh đúng là rất hợp l*m t*nh báo, đủ thông minh, đủ lạnh lùng.

Phòng khách không lớn, bên trái là tủ tivi kiểu cũ, bên phải là ghế sofa da màu đen, cạnh sofa có một chiếc bàn học dài khoảng một mét, so với tổng thể gọn gàng sạch sẽ của phòng khách thì bàn học này có phần lộn xộn và chật chội.

Một chiếc iPad 10.2 inch dựng thẳng trên bàn, bên cạnh là một đống giấy vẽ phác thảo, toàn là tranh bằng bút chì, anh cầm lên tờ trên cùng nhìn thoáng qua, là một đứa trẻ nằm trên giường, chìm trong giấc ngủ, trên đầu là một vòng tròn, chắc là giấc mơ của nó? Nhưng hiện tại vòng tròn đó vẫn trống rỗng.

"Hừ, vẽ cái tranh mà cũng lề mề thế này." Người đàn ông lẩm bẩm trong bụng, đặt tờ giấy vẽ lại chỗ cũ, rồi tiếp tục nhìn ngó những thứ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!