Bây giờ là bốn giờ rưỡi chiều, người phụ nữ ngồi trong phòng khách ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, khách hẹn đến lúc bốn giờ, mà giờ đã trễ nửa tiếng rồi.
Cô không hề sốt ruột, thực ra đã lâu rồi cô không còn biết sốt ruột là gì. Cuộc sống ở thành phố nhỏ vùng Tây Bắc chậm đến mức không thể chậm hơn, lối sống như chiến trường ở Thượng Hải nơi từng tranh từng giây, từng phút, với cô bây giờ cứ như chuyện kiếp trước, thỉnh thoảng nhớ lại cũng chỉ thấy ngậm ngùi.
Cô đã chuẩn bị sẵn điểm tâm và trái cây cho khách, thời tiết nóng bức tháng Tám rất dễ dẫn dụ ruồi muỗi, nên cô cẩn thận chọn hai chiếc tô sứ tráng men để úp lên dĩa trái cây, hoa văn hoa hồng và chim sơn ca cổ điển, lát nữa khách đến chắc chắn sẽ thấy đẹp mắt.
Căn hộ cô đang ở rất cũ, khung cửa và khung cửa sổ sơn màu vàng nhạt, tường sơn hai màu trắng và xanh lá nhạt, sô pha da đen và bàn trà bằng kính là kiểu bài trí tiêu chuẩn của những năm tám, chín mươi. Trên nền lát gạch trắng kiểu cũ, lúc mới dọn đến có một viên bị mẻ góc, để an toàn cô trải lên đó một tấm thảm nhung hình hoa mẫu đơn. Bên khung cửa sổ phòng khách, cô trồng mấy chậu lan hồ điệp trắng, còn ban công thì treo đầy những giỏ thường xuân xanh mướt.
Trong bếp, nồi áp suất đang sôi sùng sục nấu thịt bò, đó là phần thịt cô đi chợ từ sớm mua về, tươi ngon béo ngậy, cô chọn kỹ phần ngon nhất, vừa về nhà là bắt đầu hầm, vì cô nhất định phải đảm bảo món thịt này đủ mềm nhừ trước bữa tối. À đúng rồi, cô còn thêm cà rốt và rau xanh vào, có thịt có rau thì mới đủ dinh dưỡng cân bằng.
Một tiếng chim hót trong trẻo vang lên, đó là chuông cửa nhà cô, chuông truyền thống ồn ào quá, rất bất tiện.
Cô bật dậy vui vẻ chạy ra mở cửa, vừa thấy người đứng trước cửa liền phấn khích gọi: "Hoan Hoan!" Giọng nói rất nhỏ. Vị khách đó tên là Phùng Hoan Hoan, người như tên, là một cô nàng hoạt bát, định bụng sẽ gọi to một câu "hi", nhưng thấy vậy liền rụt rè hạ giọng hỏi: "Đang ngủ à?"
"Ừm, vẫn chưa tỉnh hẳn." Cô chỉnh lại kính mắt, cười tươi đưa khách vào nhà.
"À, có cần thay dép không?" Phùng Hoan Hoan nhét đống túi lớn túi nhỏ trong tay vào tay chủ nhà rồi hào hứng chạy vào phòng ngủ, đến tận cửa mới chợt nhận ra mình vẫn còn đi giày cao gót.
"Không cần, không cần, mau vào đi!" Chủ nhà cười hiền lành, vẫy tay ra hiệu, lúc này Hoan Hoan mới yên tâm lao vào phòng ngủ.
Phòng ngủ không lớn, cửa sổ vẫn mở, rèm trắng lay nhẹ theo gió, không khí thoảng hương hoa sao nhái, sàn gỗ sáng bóng vang lên tiếng kẽo kẹt khi bước, ánh nắng ấm áp chiếu xuống chiếc giường cũi nhỏ bên cửa sổ, một bóng dáng bé xíu nằm quay lưng lại, chiếc bụng tròn xoe được phủ tấm mền mỏng màu trắng, hít thở đều đặn, ngủ rất ngon.
"Nhìn xem, nhìn xem ai đây? Có phải Tiểu Bảo nhà ta không? Lớn thế này rồi à!"
Phùng Hoan Hoan khom lưng như đang ăn trộm, rón rén từng bước tiến lại gần, miệng lẩm bẩm nói chuyện với chính mình khiến người phụ nữ phía sau không nhịn được mà cười mãi không thôi.
Cuối cùng cô ấy cũng tới bên giường cũi, tì vào lan can nhìn trộm gương mặt say ngủ của đứa trẻ, nhìn một lúc rồi bất ngờ quay đầu lại, nhíu mày, ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới người phụ nữ đang đứng ở cửa, mím môi lắc đầu thất vọng, "Chẳng giống gì hết, không giống cậu chút nào đâu Triệu Tiểu Nhu! Nói thật đi, con trai cậu có phải giống thằng cha chết tiệt kia không?"
Câu hỏi này Triệu Tiểu Nhu chưa từng nghĩ đến. Đứa trẻ từ lúc sinh ra chưa từng rời khỏi cô một ngày nào, trong mắt cô, nó chỉ đơn giản là lớn dần từng ngày, và việc lớn lên ấy đã tiêu tốn toàn bộ sức lực của cô, còn chuyện nó giống ai hay không, thật sự cô chưa từng nghĩ tới.
Cô nghiêng đầu chìm vào suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi cũng chỉ có thể kết luận rằng Tiểu Bảo thật ra cũng không giống ba nó lắm. Ngũ quan của Tiểu Bảo không sắc sảo, góc cạnh như anh, nhưng đó chưa phải điểm khác biệt rõ nhất. Điều khiến cô cảm thấy khác biệt nhất là biểu cảm và thần thái, Tiểu Bảo nhìn ai cũng dịu dàng, luôn mỉm cười rụt rè, nếu bạn cứ nhìn nó, nó sẽ ngại ngùng quay đầu đi, một lúc sau lại len lén quay lại nhìn bạn, nếu phát hiện bạn vẫn đang nhìn, nó sẽ cười khúc khích rồi che mặt, hoặc chui vào lòng mẹ.
Nhưng người đó thì không như vậy, từ xa đã phát hiện ra bạn rồi, sau đó nghiêng đầu, không biểu cảm gì mà nhìn chằm chằm bạn, bạn có muốn phớt lờ cũng không được. Đợi bạn đứng trước mặt và bắt chuyện rồi, đôi mắt dài sắc lẹm ấy sẽ từ từ lướt qua gương mặt bạn từng chút một, bạn chỉ cần nói dối hay qua loa lấy lệ, lập tức sẽ phát hiện ra sơ hở ngay, rồi cau mày chất vấn bạn tới tấp.
Rõ ràng là bác sĩ mà tính khí thì nóng nảy, kiên nhẫn cũng ít, nói chung là kiểu người cực kỳ khó sống chung.
"Cũng không giống…" Triệu Tiểu Nhu nói thật suy nghĩ của mình, lại bị Phùng Hoan Hoan cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ, "Không giống? Không giống mà cậu phải nghĩ nãy giờ à? Hầy… tiêu rồi tiêu rồi, Tiểu Bảo sau này cũng sẽ là thằng bạc tình mất thôi! Thôi thôi, ra ngoài đi, đừng làm phiền con nít ngủ."
Nói rồi cô ấy kéo Triệu Tiểu Nhu ra khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng khép cửa lại.
"Này mình nói cho cậu biết nhé, mình chính là người đỡ đẻ cho Tiểu Bảo đấy, theo cả tình lẫn lý thì phải nhận mình làm mẹ nuôi, sau này lớn lên phải phụng dưỡng mình tới già đấy! Nghe rõ chưa?"
Phùng Hoan Hoan còn chưa kịp ngồi xuống ghế sofa đã vội vàng dọa Triệu Tiểu Nhu một trận, dọa xong lại hớn hở mở từng túi lớn túi nhỏ mình mang theo. Sau ca phẫu thuật cho Triệu Tiểu Nhu, cô ấy được điều lên Bắc Kinh học thêm hai năm, đến lúc quay về thì đứa trẻ cũng đã hai tuổi.
"Nè! Mua cho cậu kẹp tai beaujewels nè, đẹp không? Biết cậu thích mấy thứ đồ cổ cũ cũ ấy mà, ở Bắc Kinh vừa hay có một tiệm đồ cổ vintage, mình chọn vài món, cái này là trâm cài áo mình mua cho mình, mai viện họp toàn thể mình sẽ đeo nó! Cho mấy ông hói già kia thấy được sức quyến rũ của phụ nữ trung niên tụi mình!"
Triệu Tiểu Nhu chỉ lặng lẽ mỉm cười nhìn Phùng Hoan Hoan mở đồ, cái miệng nói không ngừng nghỉ. Hồi cấp hai, Phùng Hoan Hoan là đứa sôi nổi nhất lớp, xinh đẹp học giỏi, đám con trai theo đuổi đông như kiến. Nhưng thật ra thời đó quan hệ giữa hai người cũng không thân thiết, chỉ ngồi cùng bàn một thời gian ngắn. Nếu không phải khi Triệu Tiểu Nhu mang thai năm tháng suýt sảy thai, buộc phải rời Cam Tư trở về quê, thì có lẽ cả đời này họ cũng chẳng có bất cứ giao điểm nào.
Cô cũng không ngờ Phùng Hoan Hoan chỉ nhìn cô một cái ở hành lang bệnh viện mà đã nhận ra cô, càng không ngờ cô ấy lại cứng rắn đòi chính mình phải là người mổ cho Triệu Tiểu Nhu. Dù sao thì một cô gái như hào quang rực rỡ và một cô gái như vịt con xấu xí vốn là người của hai thế giới.
"Ê, mình thấy cậu đeo kính là đẹp nhất đấy! Thật lòng đó! Tóc ngắn cũng hợp nữa, bạn mình à, hai mươi năm rồi mà cậu thật sự không thay đổi chút nào."
Phùng Hoan Hoan dùng tăm xiên một miếng dưa hấu cho vào miệng, ngả người ra sofa như một ông cụ non, dưới ánh hoàng hôn vàng rực, cô ấy ngắm nhìn gương mặt Triệu Tiểu Nhu. Cô ba mươi sáu tuổi rồi, bọn họ đều đã ba mươi sáu. Phụ nữ ba mươi sáu tuổi không thể nào không để lại dấu vết thời gian, sắc tố tích tụ suốt năm tháng khiến dưới mắt cô đầy vết đốm, quầng thâm nặng nề, collagen mất đi khiến hốc mắt sâu hơn, ánh mắt thêm mỏi mệt, khuôn mặt tròn trĩnh cũng hóp lại, chẳng còn vẻ thanh xuân rạng rỡ.
Nhưng có những thứ trên người cô chưa bao giờ thay đổi – đó là sự thuần khiết và lương thiện.
Thời nay, thuần khiết lương thiện đồng nghĩa với ngốc nghếch, đồng nghĩa với thiệt thòi, vậy nên ai nấy đều ra sức mài mòn những phẩm chất quý báu nhất vốn có. Hai mươi năm rồi, cô ấy – Phùng Hoan Hoan, cùng những bạn học năm xưa, đều đã trở thành cái dáng vẻ mà trước đây từng khinh miệt nhất: quỳ gối trước hiện thực, cười nịnh như kỹ nữ để lấy lòng xã hội tàn khốc này, đến tuổi kết hôn sinh con thì vì vật chất mà chấp nhận chung sống với người chẳng yêu thật lòng, rồi vất vả nuôi một đứa con cũng bình thường tầm thường như mình. Quay đầu nhìn lại, thậm chí chẳng hiểu nổi đời này rốt cuộc đã trôi qua thế nào.
Họ cuối cùng đã không còn thuần khiết lương thiện, và cũng đã đánh mất chính mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!