Chương 20: Tôi đã gặp cô ấy ở Cam Tư.

"Xin lỗi anh Chu, Tiểu Nhu đã nghỉ việc rồi, vì vậy hiện tại cô ấy không còn là nhân viên của chúng tôi, mà là khách hàng. Thông tin cá nhân của khách hàng thì chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ. Hơn nữa, cho dù cô ấy vẫn còn là nhân viên đi chăng nữa, anh cũng đâu phải là người thân hay bạn đời của cô ấy đúng không? Vậy nên, thật sự xin lỗi anh."

Người phụ nữ trung niên đeo kính gọng đồi mồi, mặc bộ vest xám, luôn giữ nụ cười thân thiện và hòa nhã trên gương mặt, nhưng cho dù như vậy cũng không thể che giấu được sự lo lắng trong lòng chị ta, bởi người đàn ông đang ngồi trên sofa đối diện thực sự quá khó đối phó.

Anh ta đến vào đúng giờ cao điểm buổi sáng, khoảng chín rưỡi, lấy một số thứ tự cho giao dịch tiền mặt, trong lúc chờ gọi số thì đi vòng quanh sảnh, rồi đứng nhìn chằm chằm vào ảnh nhân viên trên tường suốt một lúc lâu.

Trước khi nghỉ việc, Triệu Tiểu Nhu là quản lý đại sảnh, nên người trong ảnh trên tường đó chính là cô. Người đang làm quản lý hiện giờ là nhân viên tạm thời thay thế, vì thế ảnh vẫn chưa được thay.

Trong lúc anh ta đi qua đi lại quanh đại sảnh, quản lý đang giúp mấy công nhân nhập cư mở tài khoản vàng và chứng khoán, không chú ý đến anh ta. Anh ta cũng chẳng nói gì, chỉ đứng bên cạnh quan sát.

Đợi đến khi quản lý làm xong một loạt thao tác, hoàn thành đầy đủ chỉ tiêu, rồi tiễn mấy vị khách mà ngay cả khái niệm cổ phiếu hay vàng cũng không rõ đó rời đi, thì anh ta mới tiến lên một bước, mỉm cười nói: "Chị làm tiếp thị cũng không tệ đấy, nhưng họ có biết mình vừa mở loại tài khoản gì không? Còn nữa, nhân viên ngân hàng có thể dùng điện thoại khách để thay họ mua bán vàng à?

À đúng rồi, mật khẩu tài khoản chứng khoán của anh kia cũng là chị giúp anh ta thiết lập sao?"

Đúng là hết nói nổi, tuổi còn trẻ mà thích soi mói, bạn nói một câu là anh ta có thể tìm ra mấy cái sơ hở trong đó. Quan trọng là, nói lý thì anh ta không chịu, yêu cầu duy nhất là muốn biết tung tích của Triệu Tiểu Nhu.

Nói thật thì chị ta cũng muốn biết Tiểu Nhu đã đi đâu. Chị ta không muốn lãng phí một phút giây nào để dây dưa với người đàn ông khiến người ta cảm thấy như có gai trong lưng này.

Nhưng khi anh ta nghe đến hai chữ "người thân", ánh mắt có chút thay đổi, không còn cứng rắn như trước nữa, thậm chí còn hơi xúc động, dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để một người làm ngân hàng mấy chục năm như chị ta bắt được khoảnh khắc đó, nên chị ta bắt đầu mềm giọng khuyên nhủ:

"Vả lại… bỏ qua chuyện quy định, bình thường Tiểu Nhu cũng ít khi chia sẻ suy nghĩ của mình với chúng tôi. Cô ấy vào làm ở chi nhánh này ngay sau khi tốt nghiệp đại học, lúc đó đã ít nói rồi, sau đó… lấy chồng thì được điều lên phòng giao dịch của chi nhánh chính, năm năm sau mới quay lại, càng trầm lặng hơn, nghỉ việc cũng rất đột ngột, chúng tôi thật sự không biết cô ấy đi đâu."

"Nhưng hình như cô ấy rất thích vẽ, từng tham gia cuộc thi vẽ của ngân hàng, còn đạt giải. Cô ấy cũng khá yêu thích trẻ con, dù lũ trẻ của khách hàng có nghịch ngợm đến đâu cô ấy cũng kiên nhẫn, chơi đùa cùng tụi nhỏ."

"Mấy điều này có thể không giúp ích được gì, nhưng đúng là tất cả những gì chúng tôi biết về cô ấy, anh Chu xem…"

Người đàn ông ngồi trên sofa không nói một lời, dường như anh ta hoàn toàn không nghe thấy gì, chỉ chăm chú nhìn bức ảnh chụp chung trên tường văn phòng, ánh đèn ấm áp hắt lên gương mặt khiến biểu cảm của anh ta trở nên dịu dàng. Thực ra, từ khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh ấy, nét mặt anh ta đã dịu lại.

"Ngay cả ảnh chụp chung cũng phải giấu mình đi." Anh ta thì thầm như đang nói với chính mình.

Quản lý có chút xấu hổ, nghĩ thầm không phải cô ấy muốn giấu đâu, mà là mấy cô gái trẻ thích thể hiện đã chen cô ấy ra một bên. Chị ta còn chưa kịp mở miệng giải thích rằng Triệu Tiểu Nhu vốn tính cách kín đáo, thì thấy người đàn ông ấy mỉm cười đầy tự hào nói: "Bọn họ làm sao đẹp bằng cô ấy."

Nói xong câu đó, anh ta đứng dậy rời đi. Quản lý giật mình, vội vàng đứng dậy đi theo sau anh ta, dè dặt hỏi: "Anh Chu, chuyện hôm nay…"

"Yên tâm đi, tạm biệt."

———

Đây là một phần cuộc sống thường nhật của Chu Vinh: đi làm, tan ca, ăn uống, tắm rửa, ngủ, đọc sách, thỉnh thoảng theo dấu vết cuộc sống của người phụ nữ ấy để tìm tung tích cô.

Phần việc này không chiếm nhiều thời gian trong sinh hoạt hằng ngày của anh, nhưng anh lại luôn mơ thấy cô, ban ngày không nghĩ đến, nhưng đêm đến cô lại luôn làm phiền anh trong mộng.

Nơi cô thường xuất hiện nhất vẫn là bãi biển ấy, đôi chân nhỏ nhắn trắng mịn để lại từng dấu chân li ti trên bãi cát mềm phía sau, mái tóc dài như yêu tinh biển tung bay trong không trung.

Nhưng thực ra họ đã gặp nhau ở rất nhiều nơi: phòng phẫu thuật, nhà của Lạc Bình Niên, nhà của anh, còn có căn biệt thự của cô và căn phòng trọ nhỏ tồi tàn ấy.

Họ cũng đã trải qua rất nhiều chuyện: cãi vã, chạy trốn, ôm nhau, hôn nhau, cuốn lấy nhau, anh từng lần một va vào thân thể cô mãnh liệt hơn, giải phóng ở nơi sâu thẳm nhất, ấm áp, ẩm ướt, tối tăm của cô.

Cô gần anh đến mức anh từng nghĩ họ có thể quấn quýt như vậy cả đời.

Nhưng cô cũng xa anh đến thế, hôm ấy cô hỏi rất nhiều chuyện về anh: tuổi thơ, gia đình đơn thân, chuyện học hành, cuộc hôn nhân, những món ăn anh thích và ghét, cuốn sách không bao giờ chán, bộ phim yêu thích…

Còn về cô, anh chẳng hỏi gì, cũng chẳng biết gì.

Hôm đó cô viết rất nhiều chữ trên bãi biển bằng cành cây rồi vội vàng xóa đi. Cô đã viết gì? Khi đó anh chỉ muốn cùng cô ân ái, chẳng buồn truy cứu mấy thứ ngốc nghếch cô viết, dù sao thời gian còn dài, rồi sẽ biết thôi.

Nhưng cô đã rời đi, biến mất không một dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện.

Khi câu chuyện đi đến hồi kết, con người ta thường nghĩ đến khởi đầu của nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!