"Chào cô, tôi là bác sĩ gây mê của cô, xin hỏi cô có tiền sử bệnh gì không? Dị ứng gì không? Đã từng phẫu thuật hoặc gây mê bao giờ chưa?"
Chiều thứ Sáu, khi Chu Vinh đi ngang qua phòng chăm sóc đặc biệt thì đồng nghiệp Trần Sâm đang làm kiểm tra tiền phẫu cho bệnh nhân, giọng nói nhẹ nhàng êm tai, tên này hễ cứ gặp phú bà xinh đẹp là lại như vậy, thả lưới khắp nơi mong vớt được cá lớn, tiếc là ba mươi tuổi rồi vẫn ế chỏng chơ.
"Haizz… bệnh nhân nữ giường 58 ấy, mặt với ngực thì ngon đó, tiếc là đã có chồng, còn phá thai nữa chứ. Hừ, không biết là bệnh viện nào làm, làm ẩu làm tả như vậy mà cô kia vẫn không kêu ca gì, gặp người khác thử xem? Chậc chậc, còn trẻ vậy mà giờ coi như bỏ đi rồi."
Trần Sâm về đến phòng đã vội vàng bật lon Coca giải khát, bệnh nhân giường 58 có tình trạng nền quá phức tạp, chỉ mỗi kiểm tra tiền phẫu thôi mà đã mất gần một tiếng, khiến anh ta khô cổ khát nước.
Chu Vinh vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính, không thèm quay đầu lại, tiếng ừng ực uống nước và những lời lải nhải phía sau khiến anh thấy khó chịu.
"Rảnh quá thì đi tìm việc mà làm đi, tối còn họp nữa."
Chu Vinh chẳng buồn để tâm việc Trần Sâm nói xấu bệnh nhân sau lưng, anh chỉ phản cảm một cách bản năng với kiểu người năng lực kém, lắm mồm lại vô duyên.
Còn không phải sao? Biết mình hay bị tiêu chảy mà còn uống cả lon Coca lạnh to đùng, hôm sau đau dạ dày nằm bẹp ở nhà không dậy nổi, năm ca phẫu thuật đổ hết lên đầu người khác trong khoa.
Ca phẫu thuật của bệnh nhân giường 58 được sắp xếp vào buổi sáng, Chu Vinh có thời gian rảnh.
Khi cả đoàn bác sĩ và y tá ùa vào phòng chăm sóc đặc biệt, bệnh nhân nữ rõ ràng bị dọa sợ, bờ vai gầy guộc theo bản năng co rút lại, đờ đẫn nhìn đám y tá đẩy vào đủ thứ thiết bị sắc lạnh đáng sợ và vô số lọ lọ chai chai không rõ công dụng.
Người phụ nữ không đeo khẩu trang, gương mặt hiện rõ mồn một, Chu Vinh đã gặp quá nhiều phu nhân nhà giàu an nhàn sung sướng, có người kiêu căng ngang ngược, có người thanh nhã cao quý, nhưng kiểu giống một bé gái như này thì đúng là lần đầu.
Dù nhìn sơ cũng đoán được cô khoảng ba mươi tuổi, nhưng ánh mắt vừa hoảng loạn vừa nhút nhát lại mang theo chút tò mò ấy khiến Chu Vinh liên tưởng đến một cô cháu ngoan ngoãn yên tĩnh, thấy có người đến là nép vào góc tối không dám lên tiếng, đôi mắt long lanh bí mật quan sát từng cử động của bạn.
Thế nhưng dáng vẻ không thông minh đó chẳng hề khiến một bác sĩ gây mê như Chu Vinh sinh lòng thương xót, thực tế trong lòng anh còn thấy lo lắng, nhíu mày lại, giọng nói cũng hơi nghiêm khắc: "Từ tối qua đến giờ không ăn gì đúng không? Nước cũng không uống chứ?"
Người phụ nữ bị cả đám áo blouse trắng làm cho hoảng hốt, mắt không biết nhìn đi đâu, giọng của Chu Vinh truyền vào tai cô, phải mất một lúc cô mới phản ứng lại,
"Không! Tôi không ăn gì cả, cũng không uống nước!"
Ánh mắt của cô giữa cơn hoảng loạn lập tức khóa chặt vào Chu Vinh, giống hệt như học sinh bị thầy giáo gọi đứng lên trả lời câu hỏi, hoảng hốt và rối loạn.
Nhưng rất nhanh, nỗi hoảng hốt trong mắt cô chuyển thành dò xét.
Cô ngơ ngác nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh, giây tiếp theo, một đáp án rõ ràng lóe lên trong đầu cô như một tia chớp. Dù đang đứng cách giường bệnh một mét, Chu Vinh vẫn nhận ra nhịp thở của cô hỗn loạn và gấp gáp, nhịp tim tăng nhanh khiến gương mặt tái nhợt ấy ửng lên một lớp đỏ nhạt như bệnh lý.
"Sao vậy? Không thoải mái sao?"
Bị nhìn chằm chằm khiến Chu Vinh thấy không tự nhiên, từ trước đến giờ người theo đuổi anh không ít, anh liền bản năng nhận ra chút cảm xúc tình cảm nào đó. Phản ứng đầu tiên của anh là khó chịu, nhưng nghĩ lại thì hai người hoàn toàn xa lạ, anh còn đeo khẩu trang dày cộp thế này, người phụ nữ này… chắc không đến mức đó chứ?
Sự thật chứng minh Chu Vinh vẫn còn quá ngây thơ, bệnh nhân giường 58 trước khi mất ý thức đã nhìn vào bảng tên trước ngực anh, nói: "Thì ra anh tên là Chu Vinh."
Cách bắt chuyện cũ rích đến tột độ, Chu Vinh bất đắc dĩ lắc đầu.
So với những ca đại phẫu thật sự, loại phẫu thuật này đơn giản đến mức khiến người ta muốn ngủ gật, nhưng anh vẫn như mọi khi, ở lại bên bệnh nhân cho đến khi kết thúc, suốt quá trình không uống nước cũng không đụng đến điện thoại, nghiêm túc đến cực điểm.
"Thầy Chu, thầy không thấy chán à?"
Sinh viên đang thực tập bên cạnh đã sờ tới sờ lui điện thoại trong túi đến mức muốn bong vỏ, nhưng nhìn Chu Vinh ngồi nghiêm chỉnh như tượng, cuối cùng vẫn không dám rút điện thoại ra chơi giữa chốn đông người.
"Muốn chơi thì đừng học y."
Chu Vinh không quay đầu lại, đã xác định con đường thì phải tự giác giữ kỷ luật căn bản, anh không hiểu vì sao có nhiều người không làm được điều đó.
Nhưng dù có kỷ luật đến đâu thì con người cũng có những thứ gây nghiện của riêng mình, thói nghiện rượu của Chu Vinh bắt đầu từ hai năm trước, người đàn ông ba mươi tuổi lần đầu động đến rượu, từ đó về sau không thể dứt ra được nữa.
Hôm đó, lần đầu tiên anh động vào điện thoại của vợ khi cô ta đang tắm. Khi ấy là tám giờ sáng, anh trực đêm xong về đến nhà, sáng mùa đông trong nhà lạnh lẽo tối tăm, hơi nước từ phòng tắm bốc lên qua khe cửa, ngưng tụ thành làn sương trắng trong ánh sáng lờ mờ.
Tim Chu Vinh như chết lặng, anh chẳng rõ từ khi nào mình đã chẳng còn cảm xúc mạnh mẽ gì nữa, anh hiểu rõ quy luật vận hành của mọi thứ trên đời, cũng từng nhờ có vợ bên cạnh mà vượt qua những năm tháng mông lung nhất, trở thành nồng cốt trong khoa, là người thầy được mọi người kính trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!