Mục Nghiên theo hiệu trưởng Lạc Tang đi qua hành lang dài của dãy phòng học, đây là dãy phòng học duy nhất của trường tiểu học này, chỉ có hai tầng.
Ánh nắng rực rỡ của cao nguyên chiếu qua lớp kính xanh, gạch lát hình chữ nhật và sàn đá hoa cương đều được nhuộm một màu lam mộng mơ, khuôn mặt thô ráp cứng cỏi của hiệu trưởng cũng trở nên dịu dàng hơn.
"Trong lớp không có học sinh? Cũng không có giáo viên à?"
Mục Nghiên nhìn lướt qua mấy lớp học với cửa mở toang, bên trong trống trơn không một bóng người, bàn ghế đều bằng gỗ thô ráp, trên bảng đen chỉ có vài chữ Hán đơn giản được viết bằng phấn trắng, nhưng bảng báo tường phía sau lớp thì lại dán đầy tranh màu nước sặc sỡ.
Hừ, vẽ cái gì vậy không biết? Trong mắt một sinh viên mỹ thuật chuyên nghiệp như Mục Nghiên, những bức tranh của lũ nhóc này chẳng khác nào đống rác được tô vẽ nguệch ngoạc bằng bút màu.
Trình độ giáo viên ở đây cũng đúng là kém thật.
"Chúng tôi chỉ có một lớp học, buổi chiều không có tiết, mấy cậu bé đã đi giúp các cụ già trong làng làm việc, còn mấy bé gái thì được cô Triệu dẫn ra sân vẽ thỏ con rồi."
Nghe Mục Nghiên nói không có học sinh, hiệu trưởng lập tức lo dãy phòng học bị hủy bỏ, vội vàng giải thích không phải không có học sinh, mà là thiếu giáo viên. Nơi này hẻo lánh, điều kiện khó khăn, các nam nữ thanh niên bên ngoài không ai muốn đến, thỉnh thoảng mới có vài người đến dạy tình nguyện thì cũng chỉ là sinh viên, thậm chí là du khách tới chơi, dạy được mấy hôm là lại rời đi.
Mục Nghiên chỉ nhướng mày không bình luận, cô ấy không muốn nói lời khó nghe, nhưng mà ai rảnh mà ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này lâu chứ?
Đợi tiền được chuyển đến, cô ấy cắt băng khánh thành cho vui, tận hưởng cảm giác làm "nhà tài trợ" một chút, rồi cũng tính chuồn sớm.
Cô ấy men theo ánh mắt của Lạc Tang nhìn xuống tầng dưới, tìm mãi cũng không thấy cái sân nào gọi là sân thể dục, chỉ có một gò đất trống, mấy đứa trẻ bưng ghế nhỏ vây quanh một người phụ nữ tóc ngắn, mỗi đứa đều có tập vẽ trên đầu gối, dưới chân người phụ nữ là một con thỏ trắng lông dài đang nằm.
Ban đầu người phụ nữ ấy cúi đầu, nhưng đứa bé sau lưng gào khóc giãy dụa không ngừng, người phụ nữ ấy đành lúng túng cởi địu, bế đứa trẻ vào lòng, ngơ ngác không biết làm sao để dỗ nó nín.
"Má ơi…" Mục Nghiên giật kính râm xuống, dán mặt lên cửa kính, "Cái thế giới này đúng là mẹ nó nhỏ thật đấy!"
"Cô giáo Triệu, để em bế cho." Tiểu Đức Cát ngượng ngùng cười, đón lấy đứa bé từ tay cô giáo, đó là em trai cô bé. Cô giáo Triệu nói sẽ giúp trông một lúc để cô bé yên tâm vẽ tranh, nhưng thằng bé nhút nhát, không chịu nằm yên trên lưng người lạ.
"Xin lỗi nhé Đức Cát, cô vụng quá." Cô giáo Triệu cười ngượng nghịu, gương mặt ửng hồng của cô còn rực rỡ hơn cả hoàng hôn.
Lũ trẻ này tuổi tác không đều, Đức Cát tám tuổi, Thứ Nhân và Đôn Châu mới năm tuổi, còn Cống Cát và Trác Tây thì một đứa mười hai, đứa mười ba.
Nhưng dù bao nhiêu tuổi thì vẫn là trẻ con, sự hào hứng với thỏ lông dài rõ ràng vượt xa việc vẽ tranh, giấy bút vứt đầy đất, cả đám vây quanh con thỏ x** n*n, giành nhau ôm, cãi nhau chí chóe, cuối cùng cô giáo Triệu phải đi tìm rau xanh chia cho mỗi đứa một ít, lúc đó bọn nhỏ mới yên ổn trở lại, ngồi xổm trên đất im lặng xem thỏ gặm rau rào rạo.
Nhìn buổi học vẽ tranh biến thành buổi cho thỏ ăn, cô giáo Triệu cũng chỉ mỉm cười hiền lành, chống cằm nhìn lũ trẻ vui chơi hồn nhiên.
Tuổi thơ mà, vốn nên như thế.
Nhưng sao trời bỗng tối sầm lại vậy?
Cô cảm thấy ánh sáng dưới đất bỗng chốc bị che khuất, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một gương mặt kiêu ngạo ngất trời – làn da trắng, đôi mắt hạnh to tròn, cằm hơi ngẩng lên, lỗ mũi hướng về phía cô, khóe miệng cong cong đầy vẻ khinh miệt giễu cợt.
Có vẻ quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã gặp ở đâu…
Gió tây thổi lá rụng, hai người phụ nữ nhìn nhau ít nhất một phút không nói lời nào.
Mục Nghiên cảm thấy tư thế này thật ngầu, thật "soái", rất khí thế, dùng để đấu tay đôi là hợp nhất rồi.
Nhưng người phụ nữ kia chỉ ngẩng mặt lên, ánh mắt hiền lành nhìn cô ấy bối rối, cuối cùng thấy kỳ quá bèn nhoẻn miệng cười, nhẹ giọng nói một câu "Xin chào", đồng thời đưa tay vén mấy lọn tóc bị gió thổi bay che mặt ra sau tai, "Xin hỏi cô tìm ai vậy?"
Cố ý, chắc chắn là cố ý! Mục Nghiên tức đến nghiến răng ken két, nhưng không có chỗ phát tiết, đành bắt đầu bằng đòn công kích cá nhân, phụ nữ chẳng phải ai cũng sợ bị nói là già sao? Mà cô ta đúng là một bà già thật còn gì?
Thế là cô ấy khịt một tiếng, bước đến một chiếc ghế mây bên cạnh ngồi xuống, bắt chéo chân, từ trên xuống dưới quét mắt nhìn người phụ nữ ngồi trên ghế nhỏ.
"Cô Triệu già rồi nên hay quên à? Hội chứng tiền mãn kinh đấy hả?"
Câu nói đó khiến người phụ nữ bỗng nhớ ra cô ấy là ai.
Thì ra là cô ấy, cô gái trẻ ngạo mạn cứng đầu, giọng điệu như trẻ con. Ồ, lần trước gặp cô ấy là ở nhà Lạc Bình Niên thì phải? Lúc đó Lạc Bình Niên vẫn còn sống, đang thời kỳ đắc ý nhất, còn cô thì đến nhà Lạc Bình Niên làm gì nhỉ? À đúng rồi, đi cầu xin, cô gái nhỏ này hình như đứng sau lưng Lạc Bình Niên, khoác tay một người đàn ông, còn nói đó là vị hôn phu của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!