"Số tiền này đều là để xây dãy phòng học cho chúng tôi sao?"
Người đàn ông là người dân tộc Tạng, gương mặt đen sạm thô ráp vì căng thẳng và xấu hổ mà ửng đỏ, trán đẫm mồ hôi, nói tiếng phổ thông đối với ông ấy thật sự quá khó khăn, để tiếp đón vị "khách quý" cao cao tại thượng ngồi đối diện, ông ấy đã mặc bộ vest duy nhất của mình, đáng tiếc là bộ vest đó chẳng vừa vặn chút nào, chất liệu rẻ tiền, nhăn nhúm, tay áo và gấu áo quá ngắn, đến cổ tay áo cũng đã sờn rách.
Ông ấy không có nhiều học vấn, nhưng cũng hiểu được cảm giác "giật gấu vá vai" là thế nào.
Còn người phụ nữ ngồi đối diện ông ấy từ đầu đến cuối đều đeo kính râm và che miệng, mày nhíu chặt, trên mặt là sự chán ghét không cách gì che giấu nổi, nghe câu hỏi của ông ấy cũng không trả lời, chỉ khẽ gật đầu để xác nhận.
Mục Nghiên cũng không muốn tỏ ra cay nghiệt như thế, nhưng cô ấy không thể không thừa nhận rằng đây là lần thứ một trăm cô ấy hối hận vì đã đến cái nơi quỷ quái này. Vào thời khắc này, lẽ ra cô ấy phải đang ở một căn biệt thự vùng quê nào đó tại bang Tennessee, Mỹ, uống trà đá và nghe nhạc đồng quê. Nhưng ai mà ngờ được, lần đầu tiên trong đời cô ấy phản kháng lại thì lại tự rước lấy phiền toái lớn đến vậy?
Một tuần trước, cô ấy và mẹ cãi nhau một trận lớn, lý do nghe ra đến nực cười, máy bay đi Mỹ bị hoãn chuyến, mẹ cô ấy hết lần này đến lần khác gây sự với nhân viên sân bay, la lối om sòm khiến cả sảnh chờ đều ngoái nhìn về phía họ.
Mục Nghiên vắt chân ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn mẹ mình tức đến phát điên, chẳng ai ở sân bay biết ba cô ấy từng là quan chức sa cơ, nhưng mẹ cô ấy thì luôn có cảm giác "hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", càng gắng tìm lại thể diện thì càng giống tên hề nhảy nhót, những tiếng xì xào bàn tán xung quanh vang lên không ngớt, mẹ cô ấy vẫn mải mê la hét, còn cô ấy thì nghe rõ mồn một:
"Cái bà này có bị làm sao không vậy, hét cái gì mà hét, ồn chết đi được!"
"Phải đó, tưởng mình là ai, máy bay hoãn thì đợi thôi, đang yên đang lành cũng bị bà ta làm cho phát điên!"
"Haizz! Mất mặt đến nước ngoài luôn rồi! Người ta lại tưởng người Trung Quốc ai cũng như vậy!"
…
Cuối cùng cũng có người hét lên một câu "Im đi!", mẹ cô ấy lập tức im bặt, mặt tối sầm lại không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng thì không cam lòng, đảo mắt một vòng, cuối cùng rơi vào người Mục Nghiên, "Bỏ chân xuống! Phải nói bao nhiêu lần nữa hả? Không có chút giáo dưỡng nào hết! Giống hệt đám họ hàng nghèo bên ba mày!"
"Ghét nhà ba nghèo mà mẹ còn lấy ông ấy? Lúc vòi tiền ông ấy thì sao mẹ không ghét ông ấy nghèo đi?"
Mục Nghiên không những không bỏ chân xuống, còn khoanh tay trước ngực, ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh bỉ quét qua khuôn mặt mẹ mình, nhìn thấy vẻ mặt vừa kinh hãi vừa tức giận của bà ấy, cô ấy có cảm giác như được xả hết uất ức, thật sảng khoái.
Cô ấy đã sớm chán ngấy kiểu than vãn dai dẳng như chị Tường Lâm của mẹ mình, huống hồ bây giờ họ chẳng khác nào đang chạy loạn, bình thường ba cô ấy luôn nhẫn nhịn mẹ cô ấy, khiến bà ấy đến tuổi này vẫn cứ nghĩ mình là công chúa nhỏ, Mục Nghiên thì chẳng có kiên nhẫn để nuông chiều thói xấu đó.
"Đi, mày đi cho khuất mắt tao!" Tiếng hét của mẹ cô ấy mỗi lúc một lớn, lại một lần nữa thu hút ánh mắt của đám đông.
"Đàn bà chua ngoa." Mục Nghiên chửi nhỏ một tiếng, xách hành lý đứng dậy bỏ đi.
Cô ấy bước nhanh về phía trước, đi mãi đến nơi không có ai mới dừng lại th* d*c, nhân viên cửa hàng miễn thuế hàng hiệu tựa cằm lơ đãng nhìn cô ấy một cái, rồi lại lạnh tanh dời mắt đi chỗ khác, mấy năm đó việc mua hàng qua trung gian thịnh hành, các cửa hàng miễn thuế trong nước chẳng còn mấy khách.
Cơn giận trong lòng Mục Nghiên cũng dần lắng xuống, cô ấy tựa vào cột, ngơ ngác nhìn những hành khách vội vã qua lại.
Ai cũng có việc của mình để bận rộn, chỉ có cô ấy là không, một tiểu thư nhà giàu quen sống trong nhung lụa như cô ấy gần như chưa từng đi làm, càng không cảm nhận được cái gọi là ý nghĩa cuộc đời, ngoài chuyện mua sắm, ăn chơi, cô ấy thậm chí chẳng có sở thích nào, cũng không có điều gì xuất phát từ nội tâm khiến cô ấy muốn làm.
Haizz… cuộc sống ở bang Tennessee sau này cũng chỉ nhạt nhẽo đến mức nhìn là biết trước tương lai, hoạt động xã giao hàng ngày chỉ là ngồi uống trà chiều với một đám đàn bà còn giả tạo hơn cả mẹ cô ấy, vài bà trung niên người Trung Quốc, ai ngày xưa chẳng từng hát "Công nhân chúng ta có sức mạnh"? Vậy mà về già cứ phải học đòi làm quý bà phương Tây, nói năng ẽo ợt, một bàn người Trung Quốc nói tiếng Trung mà còn phải thỉnh thoảng chêm vài câu tiếng Anh vào… Chán, chán đến cực điểm, cô ấy bỗng thấy mệt mỏi, bèn dứt khoát cúi người ngồi xổm xuống đất.
Nếu không phải cái tên họ Chu khốn kiếp kia lấy oán báo ân, cắn lại nhà họ một cú, thì giờ cô ấy đâu phải thê thảm thế này? Cãi nhau nảy lửa với mẹ mình chỉ vì một chuyến bay bị hoãn, mặc cái áo Chanel lỗi mốt từ cả trăm năm trước và đôi giày đế bằng Prada nhìn chẳng khác nào ăn mày ngồi ngẩn ngơ dưới đất, hàng hiệu mà lỗi mốt rồi thì còn thua cả rác rưởi!
Đồ khốn nạn đáng chết, vì một con đàn bà cũ mà khiến Mục Nghiên cô ấy phải long đong lận đận! Mà cái người đàn bà đó bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Ba mươi ba, ba mươi tư gì đó, nhan sắc cũng chẳng có gì đặc biệt, mấy năm trước nhìn còn tạm, nhưng từ sau khi ly hôn với Lạc Bình Niên thì đúng là già đi thấy rõ, lại không sinh được con, họ Chu kia coi trọng cô ta ở điểm gì?
Nhưng nói gì thì nói, người đàn bà đó đúng là biết cách mê hoặc đàn ông, nghe nói Lạc Bình Niên phải bò đến bên cạnh cô ta mới chịu trút hơi thở cuối cùng.
Mà nói mới nhớ, hai cái kẻ cẩu nam nữ đó giờ thế nào rồi? Dù sao họ Chu kia cũng nói sẽ không cưới cô ta, vậy chẳng phải là gian díu thôi sao? Hừ, hai kẻ lớn tuổi rồi mà còn biết chơi ghê!
Cứ chờ xem, vài năm nữa cô ta thật sự già khọm như rau héo rồi, xem họ Chu kia có hối hận không, có hối hận vì từng hăng máu lên làm anh hùng cứu mỹ nhân không!
Trên đời này không có bức tường nào là không lọt gió, thư nặc danh thì cũng chẳng phải là vô danh, đạo lý này họ Chu kia không thể không hiểu.
Cô ấy đang nghĩ độc ác như thế, thì nhìn thấy trên chiếc ghế cách đó không xa có một người phụ nữ đang ngồi, mặc một bộ trang phục dân tộc Tạng rộng lớn bằng da cừu, viền tay áo có lông cừu, tay áo bên trái tháo ra buộc quanh eo, để lộ áo lót bằng lụa sặc sỡ, đeo hoa tai bằng ngọc lam tinh xảo cầu kỳ, cổ và eo đều đeo đầy hổ phách và san hô đỏ kêu leng keng.
Nhưng bộ trang phục Tạng lộng lẫy cũng không thể che đi vẻ đẹp của người phụ nữ ấy, sống mũi cao, hàng mi dài, đôi mắt to long lanh nước, ngay cả làn da ngăm và má ửng đỏ vì khí hậu cao nguyên, thứ mà phụ nữ thành thị coi là khuyết điểm nhan sắc lớn nhất, thì trên gương mặt người phụ nữ ấy lại làm tăng thêm nét mộc mạc và cuốn hút hoang dã.
Trong lòng người phụ nữ là một đứa trẻ đang khóc oe oe, bên cạnh còn có một cậu bé đen nhẻm tầm năm sáu tuổi, để không cho nó nghịch ngợm lung tung, người mẹ trẻ phải dùng chân kẹp chặt lấy, nhưng thằng nhóc đen như sắt đó khỏe như trâu, người mẹ làm sao giữ nổi? Chẳng bao lâu sau đã thoát ra khỏi sự kìm kẹp của mẹ nó, chạy thẳng về phía Mục Nghiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!