"Ôi mẹ ơi! Mấy người có thấy không? Ngay dưới cổng có hai cô nàng xinh đẹp vừa mới biểu diễn một trận đấu kinh thiên động địa luôn đó!"
Lữ Vạn Bình bám sát cửa sổ văn phòng, tay cầm một ly trà sữa đầy topping.
"Haizz… nếu đời này mà có hai người đẹp vì mình mà tranh giành, chậc chậc, chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu! Không uổng kiếp người! Nhưng mà nói gì thì nói cũng tiếc quá, trà sữa đó nào là trân châu, thạch dừa, thêm thạch sữa… chắc cũng không dưới 30 tệ đâu!"
Trần Sâm thả người xuống ghế, ngáp một cái dài: "Tôi nói này Lữ Vạn Bình, anh rảnh lắm hả? Viết giúp tôi cái tóm tắt tài liệu đi được không?"
Nói xong, anh ta quay lại nhìn Chu Vinh, người đang nghiêm chỉnh sửa sang lại tài liệu, hỏi: "Anh Vinh, hôm nay anh nghỉ mà, sao vẫn đến?"
"Đến lấy đồ."
"À…" Trần Sâm gật đầu, cảm thấy hôm nay anh có gì đó khác thường.
"Ồ không nhầm đi đâu được! Anh Vinh ơi, xe biển Thượng Hải ***D58 kia không phải là của anh sao?" Lữ Vạn Bình áp sát vào cửa kính, kích động vẫy tay.
Chu Vinh dừng lại động tác trên tay, sửng sốt vài giây rồi lao tới cửa kính, đẩy cả hai người bạn ra để nhìn rõ hơn. Xa xa, lối ra vào bệnh viện tụ tập khoảng năm sáu người đang cười nói, chỉ trỏ chiếc xe đen.
Kính lái trước và nắp capo đầy vết bẩn, nước trà sữa màu trắng bê bết chảy xuống mặt đường, trân châu và thạch dính trên kính. Chiếc ghế phụ, nơi người phụ nữ kia ngồi, giờ trống trơn…
"Anh Vinh? Anh Vinh, anh chậm một chút!" tiếng gọi của Trần Sâm và Lữ Vạn Bình vọng lại sau lưng, nhưng Chu Vinh đã xông qua đám đông, tiến thẳng đến cửa cổng toà nhà.
Đám đông đã giải tán gần hết, chỉ còn hai tên côn đồ đứng ven đường, hút thuốc, mặt vẫn nhếch một nụ cười hả hê, nhìn Chu Vinh chân tay luống cuống thở hồng hộc, nhạo báng:
"Anh ơi, bạn gái anh chạy mất rồi."
"Tình nhân của anh còn mắng bạn gái anh là đồ xấu xí…"
"Anh ơi, dù sao tình nhân của anh cũng đáng yêu hơn."
Chu Vinh xanh mặt, không buồn đôi co với hai gã đó, rút điện thoại gọi cho Triệu Tiểu Nhu, nhưng đầu dây bên kia chỉ có giọng máy móc lạnh tanh: "Xin lỗi, số bạn vừa gọi hiện đã tắt máy…"
"Chậc." Chu Vinh bực dọc cúp máy, kể từ khi cô hỏi anh câu hỏi kia anh đã thấy khó chịu rồi; vậy mà cô cứ đuổi cùng giết tận hỏi mãi, cái thái độ đó thật không thể nào ưa nổi.
Còn cái người phụ nữ vừa mới xuất hiện kia? Câu cuối cùng anh nói với cô ta là "đừng để tôi thấy cô nữa". Anh vốn chẳng thèm để mắt đến người phụ nữ đó, vậy mà Triệu Tiểu Nhu không nhìn ra được sao? Một chút tin tưởng cũng không có! Sao ở bên nhau được!
Anh không có thời gian, càng không muốn suốt ngày phải dỗ dành một trái tim mong manh dễ vỡ.
Cô cần bình tĩnh, anh cũng vậy.
Anh cầm ly nhựa trên capo xe vứt vào thùng rác, thu dọn qua loa rồi quay lại văn phòng, trong ánh nhìn đầy ẩn ý của Trần Sâm và Lữ Vạn Bình, anh mang hồ sơ về nhà.
Trời chập tối, đường về nhà hôm nay dường như dài hơn mọi khi. Anh hạ kính xe, gió tối mát lạnh lướt qua mặt; đi qua trung tâm thương mại lấp lánh ánh đèn, anh nhớ hôm nay định dẫn cô đi thử quán lẩu mới mở, hoặc đến chỗ cô thích cũng được. Anh vốn không thích ăn quán xá ồn ào, giá cả "trên trời", nhưng chắc cô mê mấy thứ màu mè này, ăn xong lại đưa cô đi dạo, mua vài bộ quần áo mới.
Có thể vì cuộc đời đã trải qua quá nhiều biến cố nên khí chất của cô rất đặc biệt, mặc đồ Taobao thì thành cô vợ nhỏ nhà nghèo ngoan ngoãn, còn mặc đồ hàng hiệu sang trọng thì như phu nhân hào môn, cái nào cũng hợp.
Nhưng anh nghĩ, đồ lộng lẫy quý phái hợp với cô hơn.
"Thưa anh, anh muốn xem nhẫn cưới ạ?" Cô nhân viên quầy trang sức mảnh mai, mỉm cười khéo léo, quanh cổ quàng khăn lụa mềm mại, giọng nhẹ nhàng trong trẻo như nguồn suối.
"Không, không phải nhẫn cưới." Chu Vinh mỉm cười lịch sự đáp lại, nhưng trong lòng thì vô cùng mông lung. Trong mắt cô gái thoáng qua một tia ngạc nhiên, nhưng rồi biến mất ngay, "Chúng tôi cũng có nhẫn đôi dành cho tình nhân, mấy mẫu này rất được ưa chuộng, anh có thể xem qua."
Khéo léo đổi cách nói, ánh mắt người đàn ông dừng lại ở vài mẫu nhẫn đôi mà cô gái đưa ra.
Trong đó có một cặp nhẫn kiểu dáng rất đơn giản, nhẫn nam chỉ đính vài viên kim cương nhỏ li ti, còn nhẫn nữ thì có một con bướm đá quý màu xanh khiến anh nhớ đến chiếc khuyên tai hình bướm mà cô từng đeo.
"Chọn cặp này đi."
Chu Vinh trở về nhà như thường lệ, thang máy vẫn dừng lại ở tầng mười lăm như mọi khi, điều duy nhất khác là trong tay anh có thêm một chiếc túi giấy nhỏ màu trắng có logo, trên đó còn rườm rà cột thêm một dải ruy băng màu hồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!