Chương 14: Cứu rỗi.

Hai giờ sáng, vạn vật lặng im, trên con đường cao tốc rộng rãi thênh thang chỉ lác đác vài chiếc xe lướt qua như bóng ma, không một tiếng động. Nếu ban ngày bạn từng chạy xe qua đây, nhất định sẽ bị hàng cây xanh rì hai bên đường cao tốc và những khóm nguyệt quý đỏ thắm thu hút, nhưng trong bóng đêm mịt mùng, tất cả đều biến thành những cái bóng kỳ quái u ám, lay động theo gió.

Triệu Tiểu Nhu trong xe có một bụng lời muốn nói, nhưng Chu Vinh lại dường như rất hưởng thụ khoảnh khắc yên tĩnh nhất trong ngày này, mắt dán chặt vào con đường phía trước, như chẳng để ý gì đến xung quanh.

"Chu Vinh… nhà anh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Triệu Tiểu Nhu cuối cùng cũng tìm được chuyện để mở lời, dù sao quan tâm một chút cũng không sai.

"Phụ nữ đập đó." Chu Vinh mặt không biến sắc.

Triệu Tiểu Nhu sững sờ nhìn Chu Vinh, với tính khí của anh mà cũng có người dám đập nhà anh sao? Nhưng có lẽ vì quan hệ khác nhau nên mức độ chịu đựng cũng khác.

"Ồ…"

Triệu Tiểu Nhu cố gắng lục lọi trí óc cũng không tìm ra được từ ngữ thích hợp để mô tả cảm giác chấn động của mình, một mặt tưởng tượng người phụ nữ đó là kiểu mỹ nữ nóng bỏng mà mạnh mẽ, mặt khác lắp bắp bổ sung một câu: "Lợi hại ghê."

Chu Vinh hừ một tiếng, lợi hại? Cô mới lợi hại đó! Cô còn chẳng buồn hỏi tại sao con cọp cái đó lại đập nhà anh, cứ như chuyện chẳng liên quan gì đến mình, chỉ biết xem náo nhiệt.

Lại thêm một trận im lặng ngượng ngùng nữa, xe rời khỏi đường cao tốc, bắt đầu giảm tốc, xung quanh cây cối rậm rạp, cỏ mọc um tùm, đường cũng hẹp dần trông thấy, trời thì càng lúc càng tối, bên tai lờ mờ nghe thấy tiếng sóng biển.

"À đúng rồi!" Triệu Tiểu Nhu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cúi đầu lục lọi trong túi một hồi, lấy ra một chiếc hũ tròn màu đen, Chu Vinh nghiêng đầu nhìn một cái, cảm thấy khá giống loại mỹ phẩm mà Trương Ngọc trước kia từng dùng, gọi là "Héc na" gì đó thì phải, anh cũng chẳng nhớ rõ, chỉ cảm thấy nhìn rất quen, chỉ là hũ này lớn hơn cái của Trương Ngọc nhiều.

Cô mang mỹ phẩm theo bên người làm gì?

"Cái gì vậy?" Anh cau mày nghi hoặc nhìn cô, thấy cô mở to đôi mắt trong veo ngây thơ, đưa chiếc hũ trong tay ra trước mặt anh, miệng nhỏ mở ra nói từng chữ một cách rõ ràng: "Là tro cốt của Lạc Bình Niên đó."

"Triệu! Tiểu! Nhu! Tôi mẹ nó thật sự muốn…" Một câu chửi thề còn chưa dứt thì đã bị Triệu Tiểu Nhu vội vàng bịt miệng lại.

"Nghe em nói đã, nghe em nói hết đã mà!"

Triệu Tiểu Nhu bịt miệng anh lại, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn anh, ghé sát tai anh thì thào: "Em cũng không rõ rốt cuộc anh ta quê quán ở đâu, cũng không biết anh ta muốn được chôn ở nơi nào, lỡ như ném nhầm chỗ anh ta không thích thì… em không biết phải làm sao, em sợ lắm…"

Chu Vinh hất tay cô ra, gào lên giận dữ: "Cô sợ? Đã sợ mà còn giữa đêm khuya mang tro cốt người chết đi khắp nơi? Tôi nói cho cô biết nhé Triệu Tiểu Nhu, lát nữa đến biển rồi thì cô xuống xe trước, ném tro cốt đi cho tôi! Anh ta không phải là "hải vương" sao? Vậy thì để anh ta về lại biển! Nhớ kỹ, cô chỉ có năm phút để "ân ái" với cái hũ tro cốt của cô thôi đấy, sau này mà để tôi nghe thấy ba chữ Lạc Bình Niên từ miệng cô thốt ra, tôi sẽ…"

Phần còn lại của câu chửi anh không nói hết, chỉ đạp mạnh ga lao xe vun vút, khiến người phụ nữ bên cạnh sợ đến không thốt nổi lời nào, dựa sát vào ghế, nắm chặt tay cầm phía trên, mặt tái xanh như sắp xỉu.

Cảnh vật bên đường lướt nhanh qua, tiếng sóng biển càng lúc càng rõ, cuối cùng thì bãi biển đen và sóng trắng cũng hiện ra trước mắt họ.

"Được rồi, đi đi, tôi đợi cô, chỉ năm phút thôi đó."

Chu Vinh mặt mày u ám không muốn nhìn cô, dứt khoát dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần.

Triệu Tiểu Nhu lưỡng lự mở cửa xe, từng chút một đi về phía bãi biển, trăng đã lên, sóng biển trắng xóa vỗ nhẹ vào bờ, bọt nước như những vì sao vỡ vụn rơi xuống trần gian.

Chu Vinh mở mắt ra, nhìn theo bóng dáng người phụ nữ qua kính chiếu hậu, cô nhỏ bé, trắng trẻo như tinh linh, mái tóc dài đen nhánh xoăn nhẹ như rong biển bay trong gió, cô cởi giày, đôi chân nhỏ xíu dẫm lên cát mịn để lại từng dấu chân nông nông.

Lúc ấy Chu Vinh thấy hơi bực bội, có chút giận, anh đâu biết rằng chính khung cảnh bình thường không thể bình thường hơn ấy lại sẽ trở thành thứ chống đỡ cho anh vượt qua vô vàn đêm dài cô quạnh trong tương lai, trở thành giấc mộng khiến anh lưu luyến mãi không rời, lại đầy tiếc nuối.

Nhưng dù anh có cố gắng ghi nhớ thế nào, bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn ngày càng xa dần, như một bức ảnh HD bị mưa làm nhòe, biến thành một mảng màu nhoè nhoẹt không sao phục hồi.

Anh cố mơ, khó khăn lắm mới mơ thấy được, vậy mà như người bị cận thị nặng, không sao nhìn rõ mặt cô, muốn tiến gần hơn nhưng cứ mỗi lần anh bước tới, cô lại lùi xa, mãi mãi quay lưng lại phía anh, bước vào lòng biển sâu, anh sốt ruột hét lên gọi lớn, nhưng cô trong mơ chẳng còn cười ngốc nghếch lộ răng khểnh như trước, ngoan ngoãn quay về bên anh, rụt rè xin lỗi anh đừng giận nữa.

Cô trong mơ không quay đầu lại, như chẳng nghe thấy gì, cứ thế bước vào biển…

Và tất cả những điều đó, Chu Vinh ở hiện tại hoàn toàn không hề hay biết, bi kịch của số phận nằm ở chỗ: bạn không có đường lui, cũng không biết con đường phía trước dẫn tới đâu.

Chu Vinh giơ tay xem đồng hồ, ba phút trôi qua rồi mà người phụ nữ ngu ngốc đó mới vừa mở nắp hũ tro cốt, may mà tên họ Lạc kia còn biết điều, nắp vừa mở là hóa thành làn khói mỏng theo gió bay đi mất.

Chu Vinh thò đầu ra cửa sổ, chống cằm nhìn dáng vẻ thất thần của cô, không đẹp, thật sự chẳng đẹp chút nào, bình thường như nước lã, vậy mà Lạc Bình Niên lại nhất quyết chết bên cạnh cô? Đáng ghét thật, chết rồi mà còn khiến người khác buồn nôn!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!