"Ê, mấy người nghe gì chưa? Viện trưởng Mục bị đưa đi rồi đó!"
Trần Sâm vừa chạy xộc vào văn phòng, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người liền "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại, hạ thấp giọng đầy thần bí để lan truyền tin đồn vừa mới nghe lén được.
"Người ta nói chỉ gọi đi nói chuyện thôi mà! Cái cậu này, có chút gió là sợ thiên hạ chưa đủ loạn!"
Lý Hâm đang bù đầu chạy báo cáo, bị Trần Sâm hô hoán làm cho mất luôn cả mạch suy nghĩ.
"Đúng đó anh Sâm, chẳng phải bọn mình cũng đều bị gọi đi nói chuyện sao? Hừ, làm như thật không bằng, anh nói coi mấy ông trên kia có phải rỗi việc quá không?"
Lữ Vạn Bình sáng nay vừa bị trưởng phòng mắng cho một trận, trong bụng đầy oán khí không có chỗ xả, nhân cơ hội này đá xoáy mấy vị lãnh đạo trên cao suốt ngày chẳng làm được gì, gặp chuyện nhỏ xíu cũng hoảng hốt như đại sự.
"Bảo sao mấy người mãi không leo lên được! Chút mẫn cảm chính trị cũng không có! Viện trưởng cũng sáu mươi tuổi rồi, dẫn ông ấy đi nói chuyện có cần phô trương vậy không? Chậc chậc chậc, mấy người đó hả, kiếp sau cũng đừng mơ làm lãnh đạo!"
Trần Sâm thở dài đầy tiếc nuối, tiếc là chẳng ai coi trọng lời anh ta nói, dù nhiều khi anh ta cũng khá nhạy bén.
"Nói xong thì làm việc được không?"
Chu Vinh từ nãy giờ không nói gì cuối cùng cũng lên tiếng, không hẳn là tức giận, nhưng chỉ một câu lạnh tanh vậy thôi cũng đủ làm cả văn phòng im bặt.
Ai cũng sợ Chu Vinh, nhưng không ai ghét anh, vì bình thường anh chẳng bao giờ tính toán thiệt hơn, vấn đề chuyên môn khó thì anh giải quyết, việc chẳng ai muốn làm thì anh tiện tay làm luôn, đi ăn mà anh đi trước thì sẽ trả hết phần của mọi người, ai cũng biết anh không buồn để ý đến mình, nhưng lại không thể không có cảm giác yêu quý và dựa dẫm kỳ lạ vào anh.
Thời gian lâu dần, hình tượng của anh trong lòng mọi người gần như ở trên cao, còn có uy hơn cả trưởng phòng, nếu ngay cả anh mà cũng bị gọi đi nói chuyện, thì đúng thật là mấy ông làm quan rảnh rỗi quá mức rồi.
Ví như hôm nay là một ví dụ, Chu Vinh bị gọi đi nói chuyện ngay giữa ánh nhìn của mọi người, thời gian không lâu, nhưng đủ để chứng minh đây lại là một màn diễn để lấy thành tích của vài ông quan chức nào đó.
Điểm khác biệt duy nhất là, viện trưởng Mục bị đưa đi rồi không thấy quay lại nữa.
Chốn quan trường thăng trầm đều diễn ra trong lặng lẽ, lặng lẽ thăng tiến, rồi cũng lặng lẽ tan tành, nhưng người tinh ý sẽ luôn nhận ra vài dấu hiệu.
Ví như không lâu sau vụ tự sát chấn động toàn thành phố của Tổng giám đốc tập đoàn Lạc thị, có người trông thấy căn biệt thự sang trọng nhà viện trưởng Mục, căn biệt thự có thể nhìn ra biển Hoa Đông và toàn cảnh Thượng Hải, bị dán niêm phong.
Sau đó, người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật bắt đầu thường xuyên ra vào văn phòng của các viện trưởng, phó viện trưởng hoặc trưởng các khoa của vài bệnh viện công lập, có người thật sự chỉ bị mời nói chuyện, nhưng cũng có người từ đó không bao giờ quay lại được vị trí cũ.
Tất cả đều bắt nguồn từ một bức thư tố cáo nặc danh bí ẩn, cả bài không có một câu nào thừa, từng chữ, thậm chí từng dấu câu cũng đều có giá trị.
Giống hệt như người viết ra nó: không thích nói nhảm.
Nhưng người không thích nói nhảm đôi khi cũng phải nhẫn nhịn những lời nhảm của người khác, ví dụ như bây giờ, mười giờ đêm tại quán canh xương Hoàng Sơn, người đó đang phải chịu đựng mấy gã đàn ông ăn không ngồi rồi ba hoa đủ chuyện:
"Anh nói xem, cái gã họ Lạc đó sao lại tự sát? Hơn bốn mươi tuổi, cho dù có bị xử hai mươi năm thì ra tù cũng mới hơn sáu mươi, còn lâu mới chết mà!"
"Biết nhiều quá đấy thôi! Chỉ có chết thì mới giữ an toàn được cho người nhà…"
"Không phải anh ta là con riêng bị nhà họ Lạc ruồng bỏ sao? Ông già nhà họ Lạc cũng không cần anh ta, mẹ thì đã chết gần ba mươi năm, anh ta lại không có con cái, anh ta bảo vệ ai chứ?"
"Không biết hả? Tất nhiên là bảo vệ người đàn bà của anh ta rồi! Nghe nói anh ta uống thuốc độc xong còn đi tìm vợ cũ, hai người tình tứ một hồi rồi mới phát độc đấy!"
"Đàn ông cả đời có hai chuyện: làm nên sự nghiệp và ngủ với người phụ nữ mình yêu!"
Cả bàn đàn ông cười rộ lên, mấy chai rượu Nhị Quả Đầu Hồng Tinh xuống bụng khiến họ chẳng còn biết mình là ai, nói đến chuyện phong lưu của Lạc Bình Niên và vợ cũ ai nấy đều mặt đỏ bừng, tưởng tượng ra đủ kiểu, như thể chính mắt mình chứng kiến hai người đó đang quấn lấy nhau.
Nhưng Chu Vinh ngồi ở bàn phía sau chỉ thấy buồn cười và đáng thương, một đám đàn ông đến quán cơm ăn thôi mà cũng mặc cả từng đồng với bà chủ, áo mặc thủng lỗ thấm đầy mồ hôi thối um mà không buồn thay cái mới, sống thành ra như thế rồi mà còn rảnh rỗi ngồi bàn tán hăng say về chuyện đời người khác?
Chu Vinh chỉ muốn ăn nhanh rồi đi khỏi đây, về sau dù tăng ca muộn cỡ nào cũng sẽ không đến quán này ăn khuya nữa.
Anh cúi đầu xúc vài miếng cơm, cơm vừa bưng ra đã lạnh ngắt, cứng như đá, lớp dầu nguội đông lại thành vỏ cứng bao quanh từng hạt cơm, nuốt còn khó hơn cả sỏi.
Anh xưa nay ăn rất nhanh, nhưng lần này cũng phải giảm tốc độ để tránh đau dạ dày, may mà canh xương vẫn còn ấm, anh vội bưng tô lên hớp một ngụm, nuốt trôi miếng cơm đang nghẹn ở cổ họng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!