"Đây là mấy?" Trong phòng phẫu thuật, Chu Vinh đeo khẩu trang dày cộm, không biểu cảm, giơ một ngón tay về phía bệnh nhân, đứng cách xa với tư thế đầy cảnh giác.
"Là một đời một kiếp!" Người phụ nữ nằm trên giường bệnh bị hai y tá giữ chặt, đỏ bừng mặt vì thẹn thùng, hai y tá cố nhịn cười đến mức muốn nội thương, còn lông mày Chu Vinh thì càng lúc càng nhíu chặt.
"Không được, vẫn phải chờ thêm một lúc."
May mà không bao lâu sau cô ta khóc lóc nói mình là người phụ nữ được Tần Thủy Hoàng yêu thương nhất, Chu Vinh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi nhìn mà đoán nhé, vận đào hoa của anh Vinh phải rực rỡ đến tận 60 tuổi!"
Trần Sâm dán mắt vào màn hình máy tính, tròng kính phản chiếu ánh sáng như nhà tiên tri, trên bàn còn có thanh sôcôla trộm được từ Chu Vinh, có những ca phẫu thuật kéo dài hàng chục tiếng, khi thấy hạ đường huyết Chu Vinh lại ăn một miếng sôcôla.
Chu Vinh nằm ngửa trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, ánh đèn phẫu thuật ban ngày khiến anh kiệt sức, riêng việc tiêm thuốc mê cho bệnh nhân mê trai đó cũng tốn sức như trâu kéo, giờ đây mệt đến mức không buồn mở miệng.
"Vận đào hoa rực rỡ thì có ích gì? Người mình yêu không yêu mình, người khác chẳng khác gì ruồi muỗi, càng nhiều càng phiền, đúng không anh Vinh?"
Lữ Vạn Bình, bác sĩ nội trú, trông cũng sáng sủa tử tế, nhưng cái miệng còn tệ hơn cả Trần Sâm, EQ còn thấp hơn, vừa nói xong cả văn phòng liền yên lặng, mọi người nhìn nhau, Trần Sâm giơ tay tặng ngay cho anh ta một cú cốc đầu: "Thứ cần viết đã viết xong chưa mà ngồi rảnh rỗi ở đây?"
Lữ Vạn Bình cũng thấy không khí có gì đó sai sai, lầm bầm vài câu rồi im lặng.
Trần Sâm nhìn Chu Vinh, thật ra anh ta chưa bao giờ gắn hình ảnh Chu Vinh với người đàn bà bị đại gia bỏ rơi đó lại với nhau, hồi văn phòng bàn tán về cô ta, Chu Vinh đã nổi giận, nhưng là vì anh ghét người khác lãng phí thời gian làm việc vào mấy chuyện tào lao…
Yêu từ lúc nào nhỉ? Đúng là đời khó lường, nếu không phải hôm đó phòng cấp cứu truyền tai ầm ĩ rằng vợ cũ của tay họ Lạc bị thương ở chân được nam thần cấm dục Chu Vinh bế về nhà, chắc cả đời này anh ta cũng không biết khẩu vị của Chu Vinh lại đặc biệt như vậy.
Nói thế nào nhỉ, cô ta trông cũng được, trắng trẻo, thân hình ổn, nhưng vẫn quá nhạt nhòa, mũi nhỏ mắt nhỏ, tính cách cũng nhạt, không biểu cảm, chào hỏi người khác cũng chỉ cười nhẹ, nhìn là biết kiểu hoa yếu liễu mềm, mà còn là đóa cúc dại bình thường,
Tính Chu Vinh như thế… Trần Sâm cẩn thận nhìn lông mày nhíu chặt của Chu Vinh, loại người này thì có hứng thú gì với hoa cỏ?
Thế nên sau này khi thấy bên cạnh Chu Vinh là một người phụ nữ quyến rũ thì anh ta cũng không hề ngạc nhiên, đôi mắt như mèo đầy mê hoặc, tóc xoăn dài ngang eo, vòng eo thon nhỏ, váy da bó hông và áo không tay khoét lưng, thân mật khoác tay Chu Vinh, Chu Vinh cúi đầu nhìn cô ta, cười đầy trêu chọc…
Ai cũng biết mối quan hệ giữa họ là gì, nhưng phải công nhận một điều, trai xinh gái đẹp dù có làm chuyện xấu cũng vẫn bắt mắt và mỹ miều.
Hơn nữa, phụ nữ đẫy đà quyến rũ rõ ràng hợp với Chu Vinh hơn là người phụ nữ kia, có lẽ trước đây Chu Vinh chỉ muốn "đổi vị" một chút thôi.
Nhưng giờ là sao? Trần Sâm quen Chu Vinh gần mười năm, lần đầu tiên được chính miệng anh rủ đi uống rượu, mà trên bàn nhậu Chu Vinh nói còn nhiều hơn cả mười năm cộng lại, toàn là mấy chuyện lặt vặt không đâu vào đâu.
Anh kể lúc nhỏ quá thèm ăn, trộm vài viên đường phèn trong bếp liền bị mẹ đánh đến chảy máu mũi, những món ăn vặt bọn trẻ thích, anh chưa từng ăn lấy một lần, đến khi có điều kiện thì cũng chẳng còn hứng nữa.
Anh học như điên, thật sự là học đến điên, đầu óc anh không thông minh nhưng lại cực kỳ tàn nhẫn với chính mình, mùa đông Tây Bắc âm mấy độ, anh vẫn đều đặn năm giờ sáng thức dậy học bài, buồn ngủ thì ra ngoài để gió Tây Bắc táp tỉnh người, buổi tối ký túc tắt đèn thì ra dưới cột đèn đường đọc sách. Thời đó thịnh hành học thêm, thầy cô không giảng kỹ trên lớp mà để dành sang lớp học thêm, anh không có tiền học thêm, đành dày mặt ngồi chầu chực ngoài cửa, bị đuổi thì lại quay về, quay về lại bị đuổi, cuối cùng giáo viên cũng chán không muốn đuổi nữa, mặc kệ anh…
Một cuộc sống nghèo khó như vậy thì lấy đâu ra trái tim tràn đầy yêu thương? Anh sớm đã không còn biết yêu là gì nữa, anh chỉ yêu bản thân mình, anh muốn cuộc sống của mình phải sung túc, bạn đời của mình phải hoàn mỹ.
"Cô ta không xứng, không có mặt nào xứng với tôi, cô ta lấy tư cách gì để mặc cả với tôi? Còn dám bắt tôi cưới cô ta?"
Giọng Chu Vinh vang dội, đến mức người đi ngang qua cửa quán ăn cũng phải dừng bước, nghển cổ nhìn vào trong, mấy bàn khách lác đác cũng đưa mắt nhìn họ với ánh mắt khác lạ, ai mà ngờ được một "thiên thần áo trắng" hào nhoáng lại có thể nổi điên như một kẻ lang thang ngoài phố?
"Xin lỗi, xin lỗi nhé!" Trần Sâm vừa vỗ lưng Chu Vinh vừa cúi đầu xin lỗi mọi người xung quanh, trong lòng thầm rủa: ai mà còn dám đi nhậu với Chu Vinh nữa thì đúng là đồ con đồ cháu…
Nhưng Chu Vinh dường như đã hoàn toàn quên cuộc nhậu hôm đó với Trần Sâm, suốt cả tuần sau đó cứ lạnh nhạt với anh ta, thậm chí còn cố tình tránh né nói chuyện.
Có lẽ là vì xấu hổ, những điều anh muốn nói với người phụ nữ ấy cuối cùng lại tuôn hết ra với một thằng đàn ông đàn ang như anh ta.
"Haizz… biết vậy thì lúc đầu đừng làm…" Trần Sâm lắc đầu bất lực, kéo mấy người còn lại đi ăn tối.
Cuối cùng cũng được yên tĩnh, Chu Vinh mở mắt nhìn văn phòng trống trơn, mấy bàn làm việc của đám trai độc thân bừa đến mức anh chẳng muốn nhìn, nào là figure loạn xạ, đồ uống và đồ ăn vặt sắp hết hạn, chỉ có bàn của Lý Tân, người lớn tuổi hơn, còn tạm gọn gàng, ngoài mấy tấm ảnh vợ con thì chẳng có gì.
Chu Vinh nhìn chằm chằm vào mấy bức ảnh đó, thật kỳ lạ, chỉ cần có danh phận làm ba, là có thể phân biệt rõ ràng giữa một cậu trai và một người đàn ông, tuổi thơ của anh không có ba, anh cũng chẳng mong được làm ba, nhưng điều đó vẫn như một nhiệm vụ in sâu trong gen, ép anh phải hoàn thành.
Chỉ là anh không nói cho cô biết, đêm đó khi ôm cơ thể đang sốt hừng hực của cô, điều đầu tiên anh nghĩ đến chính là từ bỏ nhiệm vụ làm ba ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!