Chương 10: Từ chối.

Việc đầu tiên Triệu Tiểu Nhu làm sau khi có đủ sức xuống giường là đi tắm.

Phòng tắm đầy hơi nước, cô choáng váng đứng dưới vòi sen, tay vịn vào tường, dòng nước nóng ào ào dội xuống người khiến cơ thể thư giãn đến từng sợi gân sợi cơ.

Hơi bí bách, cô kéo hé cửa phòng tắm, lờ mờ nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên từ sau cánh cửa phòng ngủ đóng chặt.

Cô nhắm mắt thở dài một tiếng, ở nhà nằm cả tuần lễ, ngay cả mùng Một Tết cũng không được yên ổn.

Họp định kỳ, đào tạo trực tuyến, những nhân viên mới như ruồi không đầu liên tục gọi đến cầu cứu… Cô thật sự quan trọng đến vậy sao?

Không, cô chẳng quan trọng chút nào, chỉ là dễ dùng hơn thôi.

Cô từ từ gỡ những lọn tóc rối, tóc quá dài, kéo đau đến rát cả da đầu, phải bóp hai lần dầu gội mới tạo được chút bọt, vừa xoa tóc cô vừa nghĩ sau Tết phải đi cắt ngắn.

Trong phòng tắm có một tấm gương toàn thân, phủ đầy hơi nước, nhưng cô vẫn có thể thấy vết sẹo dữ tợn như con rết trên bụng dưới, anh từng nói ngứa thì đừng gãi, suốt hai năm nay dù có ngứa đến muốn phát điên cô cũng không gãi, vậy mà nó vẫn ngày càng to ra.

Vết sẹo đó cùng với những vết thương nhỏ li ti trên cơ thể là bằng chứng cho quá khứ của cô, ngoài ra cô chẳng giữ lại được gì.

Đừng nói là giữ lại, những thứ cô muốn vốn dĩ còn chưa từng có được, cô đã quen rồi, phụ nữ tư chất tầm thường thì xác suất điều ước thành hiện thực vốn rất thấp.

Đêm hôm đó một năm trước, cô suýt nữa tin rằng mình sắp có được thứ mong muốn nhất, nếu như lúc ấy anh không ôm cô trong bồn tắm mà nói ra những lời đó, có lẽ giấc mơ đẹp của cô đã còn kéo dài thêm được một chút.

Cô đợi anh rời đi, đứng bên cửa sổ nhìn chiếc xe của anh dần xa, trong lòng như bị đóng băng.

Cô giặt sạch ga giường mình làm bẩn, dọn lại đống sách bừa bộn trên bàn trà, còn tìm thấy nắp của chiếc ly anh hay dùng trong bếp, nhà anh không lớn, đồ đạc cũng ít, dọn dẹp xong tất cả chỉ mất hơn hai tiếng.

Sau đó ngồi ngây ra trên ghế sofa trong phòng khách, mặt trời từ cửa sổ phía Đông dần chuyển sang phía Tây, rồi cuối cùng tắt hẳn…

"Alo?" Cô vừa lau tóc vừa bắt máy, là giám đốc gọi đến.

"Tiểu Nhu à, cô bị khách hàng khiếu nại rồi! Tết nhất thế này, sao lại thế chứ!"

"Khiếu nại?"

Cô đã nằm nhà như xác chết cả tuần rồi, khách hàng nào phản ứng chậm dữ vậy?

"Cô xem cô kìa! Haiz… cụ thể tôi cũng không rõ, mấy hôm nay tôi không có ở Thượng Hải, thư khiếu nại tôi bảo lão Trịnh gửi vào email cho cô rồi, cô tự xem đi, khách hàng kiên quyết yêu cầu cô gọi điện thoại lại cho họ, hôm nay chi nhánh mình nghỉ, cô dùng điện thoại cá nhân gọi nhé, nhớ ghi âm cuộc gọi."

Vô lý, thật sự là vô lý, cô dập máy rồi ném cả điện thoại lẫn bản thân xuống giường, nửa bên đầu nhức nhối từng hồi, nhãn cầu như muốn tan chảy.

Cô lồm cồm bò dậy, ngồi vào bàn mở máy tính, góc phải trên của hộp thư lại nhảy lên 99+, thư mới nhất được đánh dấu bằng font đỏ to đùng: Thư khiếu nại.

Mở ra, mục lý do khiếu nại chỉ có năm chữ: Bỏ đi không từ biệt.

Bỏ đi không từ biệt.

Đầu cô đau hơn, tai vang lên tiếng rít chói tai, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Cô gắng hết sức nhìn vào thông tin liên lạc của khách hàng, hôm đó cô không mang theo danh thiếp, cô tưởng mình đã sớm quên mất dãy số ấy, nhưng khi nó hiện lên, mười một con số ấy lại rõ ràng như chữ ký của anh trong cột bác sĩ gây mê.

Tiếng tút tút kéo dài như hành xác cô, tình yêu là thứ như vậy đó, bạn tưởng rằng nó đã chết, tưởng rằng mình có thể bình thản, nhưng chỉ cần một tin tức về người ấy, dù chỉ là năm chữ, cũng có thể khiến bạn tan nát không còn chốn dung thân.

"Alo, xin chào." Giọng anh vẫn bình tĩnh như nước lặng, chắc hẳn anh không biết thế giới của cô lúc này đang sụp đổ đến mức nào?

Anh không biết, cũng không quan tâm, trong lòng anh vĩnh viễn chỉ có bản thân là quan trọng nhất, Triệu Tiểu Nhu cô là cái gì chứ? Vậy mà anh còn lên án cô vì đã bỏ đi không lời từ biệt.

"Chào anh Chu, tôi là Triệu Tiểu Nhu."

Chỉ một câu nói thôi đã rút cạn toàn bộ sức lực của cô, giọng khàn đặc như lữ khách sắp chết khát sau vô số ngày đêm lạc trong sa mạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!