Chương 1: Gặp lại.

Triệu Tiểu Nhu chưa từng nghĩ sẽ gặp lại người mình thầm thương suốt mười hai năm trong một khung cảnh như thế này.

Phòng khách sạn rẻ tiền tồi tàn chật hẹp, mùi nồm mốc cùng hơi men nồng nặc khiến cô thấy buồn nôn, đèn trần vàng úa chớp tắt hai lần rồi tắt hẳn, tiếng rên rĩ lẫn gào thét từ phòng đối diện ngày một dồn dập hơn.

Triệu Tiểu Nhu vô thức lướt mắt nhìn khẽ xuống tấm ga trải giường được giặt đến khô cứng, bên trên in rõ một vết bẩn lớn không rõ nguồn gốc, tất cả khiến cô, một người vốn quen đòi hỏi, chán nản đến nghẹt thở.

Căn phòng này do Chu Vinh đặt, cô ngạc nhiên vì một bác sĩ có hội chứng sợ bẩn và không hề túng thiếu như anh lại chọn qua đêm ở một nơi như thế này. Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra: Giờ đây cô không còn là phu nhân nhà giàu, cũng không còn là nhân viên ngân hàng lộng lẫy, cô chỉ là mục tiêu rẻ tiền trong danh sách săn mồi của đàn ông, một công cụ thỏa mãn d*c v*ng nhất thời.

"Thôi… thôi dừng lại đi."

Triệu Tiểu Nhu lên tiếng trước, cô đã nhận ra Chu Vinh ngay từ cái nhìn đầu, anh vẫn giữ mái tóc ngắn gọn, mặc áo da đen chỉn chu, không mập cũng không già đi.

"…Ừm."

Chu Vinh quay lưng dựa vào mép giường phía kia, nửa ngày mới lên tiếng.

Có lẽ anh không hứng thú một đêm say, hoặc Triệu Tiểu Nhu không hợp gu anh, từ khi bước vào phòng anh không thèm nhìn cô lấy một cái, trái lại chú ý ngắm nghía khắp nơi. Anh im lặng đi vòng quanh, lạnh lùng lướt mắt qua từng món đồ nhỏ, cuối cùng ngồi phịch xuống giường quay mặt về phía cửa sổ nhìn ra màn đêm đen ngòm.

Triệu Tiểu Nhu thấy anh không chịu đứng dậy, đoán chắc anh không muốn cùng cô rời khỏi đây, liền vội vàng xách túi định ra ngoài; lúc kéo cửa trượt mới nhớ ra trong cuộc chơi này cũng có quy luật: "Không deal được thì cũng đành thôi, nhưng chẳng lý gì lại để cho một bên chịu thiệt."

May là trong túi cô có ba trăm tệ, đủ để trả cho chỗ này.

"Tiền phòng bao nhiêu? Để tôi trả cho anh."

Chu Vinh nghe vậy thì quay lại, đôi mắt đen như mực đen hơn cả đêm tối, anh nhìn vài tờ tiền đỏ đỏ và khuôn mặt đỏ bừng của cô, mỉm cười đầy ẩn ý: "Cô cũng biết vào nơi này, cô chỉ đáng giá ba trăm tệ thôi à, giường số 58?"

"Giường số 58" là số giường Triệu Tiểu Nhu nằm lúc nhập viện, Chu Vinh là bác sĩ gây mê của cô.

Ngày phát hiện chồng cũ ngoại tình cũng là ngày cô biết mình mang thai, một tuần sau phá thai cô ngất xỉu ngay giữa tòa án, máu rỉ xuống theo bậc thềm. Các bác sĩ nói cô có thể sẽ không bao giờ sinh con được nữa.

Những năm tháng Triệu Tiểu Nhu dùng nhan sắc để làm đẹp lòng người không dài, kiểu phụ nữ như cô, nằm giữa ranh giới giữa tuyệt sắc và bình thường, rất vất vả, cả đời sống trong nỗi lo âu "từng đẹp, nhưng giờ không còn đẹp nữa", run rẩy giữ lấy chút nhan sắc mong manh dễ phai.

Nhưng bây giờ lòng tự tôn đã không còn, cô nhanh chóng già đi với một tốc độ không gì ngăn cản nổi, gương mặt búp bê cũng không cứu nổi cô.

Vì thế ngay khoảnh khắc nhận ra Chu Vinh trong phòng phẫu thuật qua chiếc khẩu trang dày, cô gần như bị cái cảm giác tuyệt vọng "đã già, sắc đã tàn" nhấn chìm.

Mười hai năm trước không xứng với anh, mười hai năm sau càng không xứng với anh.

Anh vẫn đẹp như vậy, đàn ông bao giờ cũng lão hóa chậm hơn, nếu không phải vì ánh mắt lạnh nhạt mệt mỏi để lộ sự từng trải, thì nói anh chỉ mới hai mươi mấy cũng chẳng ai nghi ngờ.

"Thì ra anh tên là Chu Vinh."

Đó là câu cuối cùng cô nói trước khi mất ý thức.

Đúng vậy, người Triệu Tiểu Nhu thầm nhớ suốt mười hai năm, cô thậm chí còn không biết tên.

Một tháng sau xuất viện, là bạn thân Cố Đình Đình đưa cô về nhà, Triệu Tiểu Nhu sợ cô ấy phát hiện mình để ý đến Chu Vinh nên chỉ dám dò hỏi bóng gió mọi chuyện về bác sĩ gây mê, không ngờ lại nhận được cái liếc mắt của Cố Đình Đình, "Lúc thuốc mê phát huy tác dụng thì cậu nói năng rất là bậy bạ! Lúc thì đòi giết chồng cũ, lúc lại nói sẽ tố anh ta tụ tập đồi truỵ, làm bác sĩ suýt nữa là báo cảnh sát!"

Cố Đình Đình nằm dài trên ghế sofa trong phòng khách nói huyên thuyên không dứt, Triệu Tiểu Nhu sau phẫu thuật không được ăn đồ dầu mỡ, còn cô ấy thì hay rồi, tay trái trà sữa tay phải gà rán, vui vẻ đến mức miệng dính đầy dầu.

"Báo cảnh sát? Bác sĩ nào? Là bác sĩ gây mê đó hả?"

"Không phải! Là bác sĩ phẫu thuật chính! Bác sĩ gây mê thì bình tĩnh nhất đấy nhé? Thấy cậu mê man rồi, không nói câu nào liền rời đi! Nhưng mình thấy sau đó anh ấy lại quay vào, ở đó đến khi ca mổ kết thúc mới đi ra, đúng là một người…"

Cố Đình Đình đang nói thì bỗng dưng dừng lại, đôi mắt sáng long lanh xoay một vòng như đang nghĩ ra điều gì đó, "Ê? Không đúng nha…"

Cô ấy nhào tới đè lên người Triệu Tiểu Nhu, như chó nghiệp vụ ngửi thấy đồ cấm, dán mắt nhìn cô chằm chằm, "Sao cậu lại quan tâm đến bác sĩ gây mê vậy hả? Ồ… Mình nhớ ra rồi, cậu nói chuyện với anh ấy đúng không! Nói gì vậy? Hai người có quan hệ gì? Khai thật mau!"

Có quan hệ gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!