Chương 7: Phúc Lợi

Trương Tuyết đuổi kịp cô, đi bên cạnh: "Huyên Huyên, sao không xem nữa?"

"Tớ nhớ ra còn bài tập tiếng Anh chưa làm." Hạ Huyên đút tay vào túi quần, ở nơi không ai thấy, các ngón tay cô co lại.

Tiếng hò reo phía sau càng lớn hơn, lướt theo gió bay tới.

Hạ Huyên như muốn rũ bỏ điều gì đó, cô bước nhanh hơn.

Trương Tuyết chạy theo sau: "Huyên Huyên, bài tập tiếng Anh sau kỳ nghỉ Quốc khánh mới phải nộp mà, cậu gấp vậy làm gì."

"Làm xong sớm thì kỳ nghỉ Quốc khánh có thể đi chơi." Hạ Huyên tùy tiện tìm một lý do, vội vã quay về lớp học.

Cô làm bài rất chậm.

Trong đầu cô cứ tua đi tua lại hình ảnh cô gái ngượng ngùng cười đưa nước, chàng trai cười nhận lấy.

Đầu bút in ra một vệt mực đậm trên bài thi.

Mười phút trước khi vào học, học sinh lớp 10/1 lần lượt quay lại.

Đi đầu là một cô gái tên Tô Hinh, tóc dài ngang vai, da ngăm đen.

Bên cạnh là một cô gái tên Triệu Hàm, đeo một cặp kính dày cộp trên sống mũi.

Hai người vừa đi vừa buôn chuyện.

"Này, thấy chưa, Lưu Mộng tức đến phồng cả má lên rồi kìa."

"Thế thì trách ai, nịnh bợ cũng không biết chọn chỗ."

"Lục Tư Châu có cá tính thật đấy. Cảnh như thế, tớ cứ nghĩ cậu ấy sẽ nhận chứ."

"Nếu cậu ấy nhận thì lại càng khó nói hơn."

Triệu Hàm huých tay Tô Hinh: "Cậu nói xem Lục Tư Châu có chút tình cảm nào với Lưu Mộng không? Lưu Mộng cũng xinh mà. Vả lại, giữa họ còn có anh họ của Lưu Mộng nữa."

"Không hợp ý thôi." Tô Hinh vuốt sợi tóc mai: "Con trai như Lục Tư Châu, nhìn là biết không phải người sẽ để bản thân chịu uất ức. Tính cách như Lưu Mộng, con trai nào chịu nổi."

Triệu Hàm gật gù tán thành: "Cũng đúng. Lưu Mộng nhìn là biết được nuông chiều từ bé, tính nóng nảy, tính khí lại lớn. Lần trước tớ còn thấy cậu ta cãi nhau với một bạn nữ lớp 10/3, cãi đến nỗi bạn kia khóc, cuối cùng bạn kia còn phải xin lỗi cậu ta. Nếu không có giáo viên xuất hiện, chắc khó mà giải quyết được. Cậu ấy à..."

"Rầm."

Cửa lớp bị đẩy mạnh.

Một bóng dáng mảnh mai tức giận đi tới, khi kéo ghế, nó tạo ra tiếng kẽo kẹt chói tai trên sàn nhà.

Hạ Huyên cau mày, vô thức dừng cây bút trên tay.

Phía trước có tiếng cãi vã: "Tô Hinh, Triệu Hàm, hai cậu bị bệnh à?"

Tô Hinh chẳng sợ Lưu Mộng chút nào, cô cười khẩy: "Bị từ chối thì trút giận lên bọn này làm gì, có giỏi thì đi cãi với Lục Tư Châu ấy."

Lưu Mộng ngẩng cổ, mặt đỏ bừng nói: "Kệ tôi."

"Thế thì cậu cũng đừng quản tớ." Tô Hinh nói một câu làm người ta tức chết không đền mạng: "Miệng mọc trên người tớ, tớ thích nói gì thì nói. Cậu quản được à? Với lại, sợ người ta bàn tán thì đừng làm."

"Cậu—"

Tiếng chuông báo chuẩn bị vào học đã cắt ngang cuộc tranh cãi của họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!