Chương 37: Nũng nịu

Hạ Huyên không hiểu, hỏi trong gió: "Cái... cái gì?"

Đôi mắt cô gái rất to, hàng mi chớp chớp, con ngươi đen trắng rõ ràng. 

Ánh đèn từ xa hắt vào đáy mắt cô, đôi mắt càng thêm lấp lánh, như có những vì sao đang đính vào.

Lục Tư Châu nhìn chằm chằm, yết hầu anh liên tục lên xuống. 

Lồng ngực anh bị một thứ gì đó không rõ đập mạnh, như sóng cuộn trào trong lòng. 

Anh đưa tay đặt lên vai cô, dùng sức xoay người, hai người đổi vị trí cho nhau.

Hạ Huyên bị anh ấn vào tường, cái bóng đen lớn bao trùm lấy cô. 

Thế giới của cô từ sáng chuyển thành tối, trong mắt cô chỉ còn lại hình bóng anh.

Yết hầu gợi cảm, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đầy d*c v*ng. 

Lần đầu tiên đối mặt với tình huống này, cô có chút luống cuống, căng thẳng nuốt nước bọt.

Nơi vai cô bị tay anh ấn vào truyền đến hơi nóng bỏng, như muốn thiêu đốt cô. 

Hàng mi dài cong vút của cô không kìm được run lên, giọng nói cũng có chút run rẩy.

"Lục... Lục Tư Châu, cậu... cậu..." Một câu nói ngắt quãng, rất chậm, tim cô đập thình thịch, bàn tay buông thõng bên người siết chặt vạt áo.

Theo cái bóng đen không ngừng đến gần, toàn bộ khuôn mặt của Lục Tư Châu đều in sâu vào đáy mắt cô. 

Khoảng cách gần như không còn, hô hấp dường như cũng không còn. 

Hạ Huyên cố gắng nuốt nước bọt, sau tai và bên cổ dần dần ửng lên một vệt đỏ.

Cô dựa chặt lưng vào tường, không kìm được gọi tên anh: "Lục Tư Châu..."

Giọng nói quyến rũ như một con mèo nhỏ, mang theo cảm giác run rẩy khó tả.

Lục Tư Châu một tay di chuyển ra sau gáy cô, một tay nâng cằm cô lên, trực tiếp cúi xuống...

"Bang!"

"Đại ca, em nói với anh này, vừa rồi em thấy thằng nhóc Trần Chiêu làm một cô gái khóc. Anh biết vì sao cô ấy khóc không, nó dựa vào người ta muốn..." Hôn.

Sau khi Trình Hạo đẩy cửa vào, cậu ta không thèm nhìn tình hình trước mặt, luyên thuyên một hồi lâu. 

Nói xong, cậu ta chỉ thấy một bóng người mảnh mai chạy qua.

Cánh cửa sân thượng đã lâu không được sửa lại phát ra tiếng "bang" một lần nữa. 

Lần này là tiếng đóng cửa.

Trình Hạo bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngớ người, chớp chớp mắt, chỉ vào cánh cửa hỏi: "Đại ca, chuyện gì thế?"

Chuyện gì à?

Vừa định hôn thì bị cắt ngang.

Lục Tư Châu dường như vẫn chưa hoàn hồn sau sự bồi hồi vừa rồi, đôi mắt đỏ đến đáng sợ, nhìn Trình Hạo như muốn ăn thịt người.

Trình Hạo nuốt nước bọt: "Ừm, đại ca, em, em có thể giải thích. Chuyện là, em vừa thấy anh chạy lên đây, cứ tưởng có chuyện gì, em em lo cho anh chứ bộ. Ai ngờ anh lại ở đây hôn cô gái nhỏ..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!