Chương 31: Ôm lấy

Tề Mai Mai ngáp ngắn ngáp dài đẩy cửa ban công ra lấy quần áo được phơi ngoài ban công vào.

Trong lúc lấy quần áo, cô ấy vô tình liếc thấy điện thoại của Hạ Huyên, buột miệng nói: "Lục đại nam thần này lắm mưu mẹo thật đấy."

Làn gió mát lành từ ban công thổi vào dường như đã cuốn bay đi sự nóng bức, thay vào đó là sự nóng ran trên má Hạ Huyên.

Cô run rẩy chớp mắt nói: "Chỉ là thẻ cơm của cậu ấy tình cờ ở chỗ tớ nên nhờ tớ mang cho thôi, tiện thể mua giúp tớ bữa sáng."

Quá trình Hạ Huyên yêu thầm Lục Tư Châu như thế nào thì các cô không biết, nhưng bản thân cô lại rất rõ.

Sau khi yêu thầm anh suốt một thời gian dài và định thổ lộ, cô lại nhìn thấy bức ảnh anh nắm tay một cô gái khác, rồi nghe những lời anh nói.

Bất kể người khác trêu chọc thế nào, Hạ Huyên vẫn không dám nghĩ đến chuyện đó.

Cô đã hiểu lầm một lần rồi, cô không muốn có lần thứ hai, bởi vì trải nghiệm đó thực sự rất đau lòng.

Cô mơ hồ nhớ lại khoảng thời gian mới chuyển trường, cô không dám xem nhật ký của mình.

Mỗi lần xem, nước mắt lại vô thức tuôn rơi.

Sau đó, những cuốn sổ ghi tên anh, cùng với ký ức của cô, đều được cất vào trong một chiếc hộp, lúc đó cô mới cảm thấy đỡ hơn.

"Được rồi, đừng giải thích nữa," Tề Mai Mai nhướn mày, khó hiểu hỏi: "Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ấy đang theo đuổi cậu sao?"

"Không," Hạ Huyên trả lời dứt khoát: "Chúng tớ không hợp nhau."

Anh sẽ không thích cô.

Những điều tốt đẹp anh làm cho cô có lẽ chỉ dựa trên việc họ là bạn học cấp ba và cô đã cứu anh.

Tề Mai Mai thực sự muốn vươn tay gõ đầu Hạ Huyên xem cô nghĩ gì, nhưng vấn đề tình cảm thì người ngoài không thể giúp được.

Cô ấy ôm quần áo trong tay, tựa vào tường tặc lưỡi nói: "Haizz, Lục đại nam thần tội nghiệp thật."

Có biết bao cô gái thích và theo đuổi anh, nhưng anh không chọn, lại cứ theo đuổi cô gái ngốc nghếch này.

Xem ra, anh sẽ phải theo đuổi một thời gian dài đây.

Lục Tư Châu không nhận được câu trả lời của Hạ Huyên, lại gửi tin nhắn WeChat đến: "Khi nào cậu đến?"

Hạ Huyên mím môi định trả lời, Tề Mai Mai đảo mắt, ấn vào ngón tay Hạ Huyên để gửi một đoạn tin nhắn thoại: "Sao, chỉ mời Hạ Huyên ăn sáng, không mời bọn tớ à? Thế thì bọn tớ không cho đi đâu nhé."

Phía bên kia, Lục Tư Châu trả lời ngay lập tức: "Mời, đều mời các cậu."

Cứ thế, bữa sáng của hai người biến thành bữa tiệc chung của hai phòng ký túc xá.

Hai cái bàn được xếp cạnh nhau, giống như đang tổ chức một buổi trà chiều.

Tề Mai Mai và các bạn cũng khá tinh ý, không tranh giành ngồi cùng Hạ Huyên mà đẩy cô sang phía Lục Tư Châu, hất cằm nói: "Bên này chật quá, cậu ngồi bên đó đi."

"..." Chật chỗ nào, rõ ràng còn rất nhiều chỗ.

Hạ Huyên cúi đầu chỉnh lại tóc, khi ngẩng lên thì trước mặt cô là một quả trứng chiên hình trái tim.

Những tiếng trêu chọc vang lên: "Ối—, đây là ý gì đây?"

"Lục đại nam thần không được thiên vị như thế chứ, trứng chiên của bọn tớ đâu."

"Dù sao cũng là bạn cùng phòng, cậu không thể phân biệt đối xử như thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!