Sau câu nói ấy, có thể dùng hai từ "hỗn loạn" để hình dung.
Hạ Huyên hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa nói gì, nhưng cô không giỏi đối phó với những tình huống lúng túng thế này, lại sợ giải thích nhiều sẽ gây nghi ngờ, cô dứt khoát không nói gì, cúi đầu uống nước trái cây.
Dường như ly nước cũng không để cô yên.
Uống vội quá, cô bị sặc, ho sù sụ đến chảy cả nước mắt.
Hai người cùng lúc đưa khăn giấy cho cô, cô không nhìn, chỉ vội vàng với lấy một chiếc.
Lau sạch khóe môi, cô mới nhận ra mình lại trở thành tâm điểm.
Tô Dương ngậm ống hút, trố mắt nhìn cô, mặt đầy dấu hỏi chấm.
Khăn giấy trong tay Trương Tuyết khẽ lay động theo gió, vẻ mặt cô ấy còn có nhiều dấu hỏi hơn cả Tô Dương.
Chỉ có Lục Tư Châu lười biếng tựa lưng vào ghế, vẻ mặt không có gì khác lạ.
Không đúng, vẫn có chút khác.
Khóe môi anh nhếch lên cao hơn thường lệ một chút.
Ánh mắt Hạ Huyên lướt qua mặt Lục Tư Châu, rồi nhìn Trương Tuyết và tờ khăn giấy trong tay cô ấy.
Lúc này cô mới nhận ra, tờ giấy cô vừa cầm không phải của Trương Tuyết.
Ở đây chỉ có bốn người.
Tô Dương vẫn đang uống Coca, khăn giấy không phải của Trương Tuyết, vậy chỉ có thể là của Lục Tư Châu.
Lục Tư Châu, sao anh lại...??!!
"..."
Hạ Huyên bỗng chốc rối bời, lòng lúc lên lúc xuống.
Tờ khăn giấy trong tay như mang theo hơi nóng, đốt rát đầu ngón tay cô.
Không chỉ đầu ngón tay run rẩy, mà cả trái tim cũng đập điên cuồng, thình thịch, thình thịch không ngừng.
Cô chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại được gần gũi với anh thế này, lại càng không nghĩ anh sẽ đưa khăn giấy cho cô.
Những chuyện này chỉ có thể xảy ra trong mơ.
Cô bị "bất ngờ" ập đến làm cho choáng váng.
Cả người như lơ lửng, tâm trí mắc kẹt ở đâu đó không thể thoát ra.
Lòng cô lúc thì vui sướng, lúc lại bâng khuâng.
Là mơ ư?
Dường như không phải.
Là lịch sự thôi.
Đúng rồi, là lịch sự.
Anh vốn là một người lịch thiệp và có giáo dưỡng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!