Chương 2: Chua Xót

Trên đường đi lấy nước về, Trương Tuyết nói không ngừng, nhưng Hạ Huyên có chút lơ đễnh.

Cô cụp mắt, vẻ mặt có chút thất vọng.

Hình ảnh gương mặt hờ hững của chàng trai hiện lên trước mắt, ánh mắt anh nhìn cô không hề có chút gợn sóng.

Có lẽ, anh đã không còn nhớ cô.

Hoặc nói đúng hơn, anh chưa bao giờ nhớ đến cô.

Cũng phải thôi, một người ưu tú như anh, sao có thể nhớ một cô gái bình thường, tầm thường như cô.

Trong lúc suy tư, Hạ Huyên lại nhớ đến ngày mưa hôm đó.

Cô mặc áo khoác của anh về nhà, sợ bố mẹ phát hiện nên đã nhét nó vào cặp trước khi bước vào.

Buổi tối, cô đợi họ ngủ rồi mới lén lút giặt, sau đó phơi trong phòng mình.

Đêm đó, chiếc áo của anh được gió thổi phồng lên, không khí thoang thoảng mùi hương tươi mát.

Cô trằn trọc mãi mới ngủ được, trong đầu toàn là hình bóng anh.

Vốn dĩ cô không thích mưa, nhưng vì anh, cô cũng bắt đầu yêu thích những cơn mưa.

Cô đã từng tưởng tượng rất nhiều cảnh tượng gặp lại, nghĩ xem phải giới thiệu bản thân với anh thế nào, nhưng lại bỏ qua một điểm quan trọng nhất: anh không nhớ cô.

Và chiếc áo đồng phục chưa kịp trả lại ấy, dường như... đã trở thành một bí mật không thể nói.

Trong lồng ngực có cảm giác nặng nề, một nỗi chua xót vô cớ dâng lên.

Đầu ngón tay cô co lại.

Trương Tuyết không nhận ra sự khác lạ của Hạ Huyên, một tay khoác tay cô, một tay cầm cốc nước, nghe thấy các bạn lại bàn tán về Lục Tư Châu.

Cô ấy tặc lưỡi hai tiếng, bắt đầu kể những chuyện mình hóng hớt được: "Này, Huyên Huyên, cậu biết không? Lục Tư Châu có lai lịch khủng lắm đấy. Gia đình là dòng dõi y học, ông bà nội, ông bà ngoại đều là chuyên gia tim mạch có uy tín của thành phố. Mẹ cậu ấy còn là viện trưởng Bệnh viện số 3 thành phố. À, chú còn là thượng úy nữa. Tập đoàn Khang Hải cậu có nghe qua chưa, đó cũng là của nhà Lục Tư Châu, bố cậu ấy là chủ tịch hội đồng quản trị."

Trương Tuyết vừa nói vừa cảm thán: "Bản thân Lục Tư Châu thì cậu cũng thấy rồi đấy, đẹp trai, học giỏi, chơi bóng rổ cũng đỉnh, giải thưởng thì cầm mỏi tay. Nghe nói thầy chủ nhiệm đã tìm cậu ấy nhiều lần rồi, muốn lần này cậu ấy tham gia kỳ thi Vật lý quốc gia. Này, kỳ thi Vật lý đó cậu nghe chưa, giải quốc gia ấy, nếu thắng có cơ hội được tuyển thẳng vào đại học luôn."

"Thật ra, một người ưu tú như Lục Tư Châu thì đâu cần tuyển thẳng. Cậu ấy ấy à, nhắm mắt làm bài cũng được điểm tuyệt đối."

Dù lời nói của Trương Tuyết có chút khoa trương, nhưng có một điều cô ấy nói rất đúng, Lục Tư Châu thực sự quá xuất sắc.

Xuất sắc đến mức, chỉ cần anh xuất hiện, ánh nắng cũng trở nên lu mờ.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi đến cửa lớp.

Ở cuối hành lang, có một đám người đang vây quanh xem gì đó, các bạn nữ tỏ ra rất háo hức, không ngừng chen về phía trước.

Trương Tuyết vốn thích hóng chuyện, cô ấy kéo tay áo Hạ Huyên: "Đi, đi xem."

Hạ Huyên đi theo.

Đến gần, cô mới biết đó là bảng xếp hạng kết quả thi giữa kỳ.

Cái tên của người đó tỏa sáng như có vầng hào quang, không cần tìm kiếm cũng có thể thấy ngay.

Tên của anh đứng ở vị trí đầu tiên, hạng nhất toàn khối.

Có vài bạn nữ ghé đầu vào xem, chỉ vào cái tên trên cùng: "Này, lần này hạng nhất khối lại là Lục Tư Châu. Cậu ấy giỏi quá đi mất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!