Chương 7: Lá thư từ trăm năm trước

"Tri Phi, điện thoại của cậu cứ không ngừng nhấp nháy kìa." Trong lớp học, Mã Yến Yến chặn sách ở trước mặt, nhỏ giọng nhắc nhở, "Khẳng định có người tìm cậu."

"À." Lục Tri Phi cầm điện thoại lên tượng trưng nhìn thoáng qua rồi lại cất vào.

Mã Yến Yến vừa nhìn liền biết có mờ ám, nhưng trong lòng lại còn một nghi hoặc lớn hơn nữa cấp thiết cần được giải đáp, "Tri Phi! Tri Phi! Ngày hôm qua tớ đến quán cà phê tìm cậu, ông chủ nói cậu đã từ chức rồi. Vì sao vậy? Câu không phải đang làm rất tốt sao?"

"Tớ muốn đổi công việc." Tuy rằng biểu hiện của Lục Tri Phi cực kỳ bình thản, nhưng Mã Yến Yến lại khẳng định đã có chuyện gì rất lớn xảy ra, bằng không người bạn nghiêm túc này sẽ không bỗng nhiên đổi công tác như vậy. Chỉ là Lục Tri Phi hiển nhiên không muốn nhiều lời, Mã Yến Yến cũng không hỏi tận gốc rễ, lúc này điện thoại của Lục Tri Phi lại sáng lên, Mã Yến Yến nhìn lướt qua, là một tin nhắn, ngọn lửa nhiều chuyện lần nửa dấy lên hừng hực, hỏi: "Đây rốt cuộc là ai?

Từ sáng đến giờ chưa hề ngừng lại."

Lục Tri Phi hơi liếc qua, nói: "Là tin nhắn quấy rầy, đối phương nhầm số."

"Ừ." Mã Yến Yến vốn khá tồ tẹt, nghe vậy liền tin. Chỉ là mấy tiếng đồng hồ trôi qua, đến lúc bọn họ đã chuẩn bị ăn cơm trưa, điện thoại của Lục Tri Phi vẫn không có giây phút nào yên tĩnh.

Mà Đồng Gia Thụ vừa mới hội hợp cùng bọn họ cũng nói: "Cậu cho người kia vào sổ đen không phải được rồi sao?"

Lục Tri Phi thật ra cũng rất muốn, thế nhưng cậu có thể đem Thương Tứ cho vào sổ đen sao? Không thể!

Một yêu quái vừa mới học được cách sử dụng smart phone, đừng ai hy vọng đối phương có lý trí gì đáng nói.

Mà cùng lúc đó, trong thư trai.

Hai yêu quái tròn trịa nhỏ nhắn ngồi trên bàn, bốn con mắt lấp lánh có thần nhìn chằm chằm vào điện thoại của Thương Tứ. Điện thoại để trên bàn, mỗi lần nó rung lên thì phần mông dán chặt vào mặt bàn của hai tiểu yêu cũng theo đó chấn động, thậm chí còn rung đến cơ thịt trên mặt cũng lắc lư đều đều, không cần nói chơi có bao nhiêu vui vẻ.

Rung rung rung, giơ hai tay hoan hô, "Wow wow wow ~~~ "

Lại rung rung rung, lại giơ hai tay hoan hô, "Wow wow wow ~~~ "

Quá thần kỳ!

Thương Tứ lại chỉnh một đợt báo rung cho hai tiểu yêu chơi đùa, trong miệng lẩm bẩm: "Lục Tri Phi lại dám không trả lời tin nhắn của ta, các ngươi nói xem lá gan của y có phải quá lớn rồi không?"

"Dạ ~~~" Hai bé mập một bên rung rung một bên tùy tiện trả lời, dù sao chủ nhân nói thế nào thì chính là thế đó.

Thương Tứ gật dầu, vì thế hắn quyết định phải gởi thêm nhiều tin nhắn nửa.

Đại ma vương: Vì sao không trả lời tin nhắn của ta?

Đại ma vương: Ta có chuyện muốn hỏi ngươi.

Đại ma vương: Một vấn đề rất trọng yếu.

Đại ma vương: Ta đã cân nhắc rất lâu…

Đại ma vương: Ngươi không trả lời tin nhắn của ta.

Đại ma vương: Là bị rớt xuống hố sao?

Bên kia Mã Yến Yến vô tình nhìn thoáng qua màn hình điện thoại của Lục Tri Phi, lập tức nổi giận, "Tri Phi, người này không chỉ quấy rầy cậu còn trù ẻo cậu rớt xuống hố! Cậu đưa điện thoại cho tôi, tôi giúp cậu mắng chết hắn!"

Lục Tri Phi vô thức muốn đem điện thoại cất vào cặp xách, thế nhưng nghĩ nghĩ lại cảm thấy Mã Yến Yến nói không sai, vì vậy liền trịnh trọng đưa điện thoại cho người kia, nói: "Đúng, là hơi quá đáng, mắng chết anh ta."

Mã Yến Yến vừa nghe như vậy trong lòng liền sinh ra cảm giác lưng mang sứ mệnh, lập tức cầm lấy điện thoại, mười ngón tung bay đánh chữ.

Không bao lâu sau, một bên lông mày của Thương Tứ hơi nhướn lên, "Rất giỏi nha, Lục Tri Phi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!