Chương 48: Nam nhân và rồng

Kỳ thực, trong lòng Lục Tri Phi cũng biết, thân thế của cậu trong mắt vài người quả thực là vô cùng đáng thương, bất quá cũng có rất nhiều người lại nói, chí ít cậu còn có tiền.

Cô đơn và tự do, đôi khi cũng giống như hai mặt của một chiếc gương.

Thế nhưng, tối nay khi tâm sự mọi chuyện, Lục Tri Phi lại cảm thấy giống như tất cả mọi thứ trước đây cũng không là gì cả.

Đợi đến khi mọi người đều trở về phòng nghỉ ngơi, cậu đứng dưới tán ngân hạnh ngẩng đầu nhìn về khoảng trống trên chạc cây, thủ thỉ: "Hai ngày nữa người dạy con biết chữ cũng sẽ đến, khi ấy sẽ giới thiệu ba ba làm quen."

Lục Đình Phương từ trên cây đáp xuống, bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa tóc Lục Tri Phi, nhìn tiểu thiếu niên năm đó hiện tại đã là một thanh niên trưởng thành, vóc dáng còn sắp cao hơn cả mình, trong đôi mắt mỉm cười loáng thoáng ánh nước lưng tròng.

Y nhẹ nhàng ôm thanh niên vào lòng, giống như vô số lần trước đây khi Lục Tri Phi cho rằng y không ở bên cạnh mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng thanh niên, "Tốt, ba ba rất chờ mong."

Thời gian cũng giống như dòng nước chảy dưới chân cầu, tự động thả chậm bước chân, năm tháng vô thanh, hoa rơi cũng vô thanh. Lục Tri Phi lẳng lặng cảm thụ làn gió êm dịu buổi tối, tuy rằng cậu vẫn không nhìn thấy như trước, nhưng sau khi trưởng thành lại hiểu được rất nhiều việc.

Ba ba nhất định đang ở bên cạnh cậu.

Sáng hôm sau, Nam Anh dậy sớm rời khỏi giường, mặc một chiếc áo khoác dài lót bông ấm áp, mang kính râm tản bộ trong sân. Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của y mấy năm nay càng lúc càng giống lão nhân, ngoại trừ vài đêm cá biệt bị mất ngủ, bình thường vẫn là ngủ sớm dậy sớm, quá năm giờ sáng liền không bám giường.

Bất quá Giang Nam không khí trong lành, nhiệt độ cũng khiến người thoải mái, vừa đi mấy bước Nam Anh liền gặp được Lục Đình Phương, hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó lại cùng tản bộ.

Lục Tri Phi bảy giờ thức dậy, tiện thể kéo theo hai bé mập đang ngủ đến trời đất đen kịt, chảy dãi ướt gối cùng nhau đánh răng rửa mặt. Đợi lúc cậu đi ngang qua sân liền thấy Nam Anh đang ngồi tại cái bàn đá dưới gốc ngân hạnh, đang quay đầu nói gì đó với khoảng không bên cạnh.

Lục Tri Phi đi tới, "Nam Anh đại ca, ba ba."

Nam Anh xoay đầu lại, "Tri Phi tới rồi, ta đang nói chuyện với nghĩa phụ của cậu về Tứ gia đấy."

Lục Tri Phi bỗng nhiên có chút khẩn trương, khóe mắt lướt qua chỗ trống bên cạnh bàn đá, sau đó vội vàng thu hồi đường nhìn, "Sắp bảy rưỡi rồi, cùng ăn điểm tâm đi."

Nói xong, Lục Tri Phi quay đầu rời đi, biểu tình vẫn bình tĩnh như ngày thường, chỉ là Nam Anh lại cảm thấy vành tai của cậu có hơi đỏ.

"Tri Phi sao tự dưng lại xấu hổ rồi?" Lục Đình Phương ở bên này nhìn theo bóng lưng nhi tử, trong lòng có chút nghi ngờ.

Nam Anh nhấp một ngụm trà, "Cái này, vẫn là đợi bọn họ tự mình nói cho huynh biết thì tốt hơn. Còn nữa, vừa rồi Lục huynh hỏi ta Tứ gia thích gì, muốn cảm tạ hắn đã dạy Tri Phi biết chữ, theo ta thấy Tứ gia thích uống rượu, còn một thứ khác nữa thì đợi hắn chính miệng nói cho huynh biết đi."

Lục Đình Phương nghiêng đầu lộ ra vẻ nghi hoặc. Cái gì cần phải chính miệng nói mới được? Rất bí mật sao?

Trên bàn cơm, Nam Anh chậm rãi uống cháo, bắt chuyện với Lục Tri Phi: "Ta xem thân thể nghĩa phụ của cậu còn rất khỏe mạnh, chỉ là bộ rễ có chút ô nhiễm nên không được như xưa."

"Ô nhiễm?"

"Là vấn đề của nước. Hiện tại thiên địa nguyên khí không bằng trước đây, nước cũng không sạch sẽ như ngày đó, mà tinh quái đản sanh trên thực vật như nghĩa phụ của cậu lại càng phản ứng rõ ràng với sự biến chất của nước. Trên phương diện này, kỳ thực năng lực thích ứng của nhân loại mạnh hơn yêu quái rất nhiều. Bất quá cậu cũng không cần lo lắng, lấy một ít sương sớm tinh thuần tưới vào rễ cây là được rồi."

Chỉ là khi Lục Tri Phi nói sáng hôm sau muốn đi thu thập sương sớm, Nam Anh lại lắc đầu nói: "Sương sớm thông thường không được, chúng ta phải hỏi mượn từ người khác."

Mượn? Lục Tri Phi nghi hoặc, mãi đến khi cậu thấy vô số chim chóc từ bên ngoài bay đến đậu bên cạnh Nam Anh, cậu mới hiểu được Nam Anh nói "mượn" là có ý gì.

Trên đầu ngón tay Nam Anh nở ra vài đóa hoa đào, hương thơm thanh tân đạm nhã tản khắp viện tử, lại được gió nhẹ đưa đến viễn phương.

Chim chóc theo hương mà đến, ở trong mắt bọn họ tuy rằng Nam Anh vẫn là hình người nhưng lại càng giống một gốc cây, một gốc cây đào có thể đi đứng nói cười.

Nam Anh vươn ngón tay vuốt ve một bé sẻ thông vàng[1], ôn hòa hỏi: "Có thể cho ta mượn một chút sương sớm không?"

Lục Tri Phi nhìn ra được, tồn tại Nam Anh đang hỏi han có lẽ cũng không phải con sẻ thông vàng kia mà là tiểu tinh linh đang ngồi trên lưng nó. Lục Tri Phi tuy rằng không thể nhìn thấy, thế nhưng vẫn có thể căn cứ trên ký ức mà tưởng tượng.

Tiểu tinh linh giống như trả lời gì đó, Nam Anh mỉm cười nói cám ơn, sau đó quay đầu, "Tri Phi, có thể cho ta mượn một cái bình sao?"

Lục Tri Phi lập tức đi vào phòng chọn một cái bình mang ra, "Cái này có thể chứ?"

"Ừ, cậu cứ đặt trên bàn là được rồi." Nam Anh nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!