Thương Tứ thực sự đang rất phiền não.
Phương diện thứ nhất chính là, Lục Tri Phi không chịu bỏ cuộc, mỗi ngày đều đến thư trai điểm danh, Thương Tứ cũng không thể thực sự hạ ngoan tâm đá người ra ngoài. Huống hồ, Lục Tri Phi còn được những người khác trong thư trai che chở.
Mà một phương diện khác chính là, hai bé mập mỗi ngày đều quấn lấy chân hắn làm nũng, nói "Muốn Lục Lục, muốn Lục Lục mà!", Ngô Khương Khương cũng tràn đầy khí thế bà mối, người duy nhất còn bình tĩnh một chút chính là Tiểu Kiều, chỉ là mỗi lần nhìn đến đối phương cũng giống như đang nói: "Chuyện của các ngươi ta ân chuẩn, mau khấu đầu tạ ơn đi thôi".
Vì vậy Thương Tứ liền đi tìm Nam Anh uống rượu, chỗ Nam Anh rốt cục cũng không còn ai nhắc đến chuyện của Lục Tri Phi. Chỉ là lại vừa vặn thời điểm xuân về hoa nở, Nam Anh dựa vào cửa sổ nhìn hoa ngoài đình viện, đột nhiên có chút nhớ nhà.
"Đã nhiều năm chưa trở về xem lại, cũng không biết bên kia hiện tại là bộ dáng gì."
"Muốn trở về nhìn sao?" Thương Tứ hỏi.
"Tứ gia mang ta đi?"
Thương Tứ dốc hết chung rượu, nói: "Lúc này thiên khí sinh động, là cơ hội tốt để đạp thanh. Huống hồ vào mùa này ước chừng là thời điểm Giang Nam đẹp mắt nhất, đi xem cũng không sai."
Gương mặt của Nam Anh khó được toát ra một tia nhảy nhót, "Thật tốt quá, cũng đã sắp đến ngày một tháng năm rồi, Tri Phi nói không chừng cũng phải về nhà. Chúng ta có thể cùng đi."
"Gọi y làm gì." Thương Tứ nhướn mày.
Nam Anh nở nụ cười, "Tứ gia không nên nhỏ mọn như vậy mà."
Thương Tứ từ chối cho ý kiến, vả lại lúc nãy Nam Anh cũng đã nhanh tay truyền tin đi rồi. Không đến nửa ngày sau, lớn nhỏ trong thư trai đều biết tin được xuôi nam đạp thanh, cả đám đều hưng phấn như học sinh tiểu học được đi dã ngoại bên ngoài.
Ngô Khương Khương nhiệt tình mời Lục Tri Phi cùng đi, Lục Tri Phi nhìn thoáng qua Thương Tứ, nói: "Vậy làm phiền mọi người. Đúng rồi, mọi người đã tìm chỗ dừng chân chưa? Nếu như vẫn chưa có thì hãy đến nhà của tôi đi."
"Wow wow wow, là đại trạch viện tam tiến sao?! Tốt tốt tốt! Còn rộng hơn thư trai của chúng ta nữa!" Ngô Khương Khương rất là kích động.
Hai bé mập nghe vậy cũng rất háo hức, "Căn phòng lớn! Căn phòng lớn!"
Thương Tứ giận đến lông mày cũng lệch đi, "Các ngươi chê chỗ của ta chật hẹp phải không? Ngại chật thì hôm nay liền lập tức dọn ra ngoài cho ta!"
Thái Bạch Thái Hắc nhanh chóng trốn ra sau lưng Lục Tri Phi, chỉ để lộ cái đầu, "Căn phòng lớn, có ao nước lớn!"
Lục Tri Phi mỉm cười, "Hôm nay tôi liền gọi điện trở về nhờ người thu xếp một chút."
Thương Tứ vốn định cự tuyệt không đến, chỉ là nhìn bộ dạng cao hứng của Ngô Khương Khương và Thái Bạch Thái Hắc, lời từ chối đã lên tới khóe miệng cũng đành nuốt xuống. Coi như xong, lần này tiện thể đến xem ba ba của Lục Tri Phi, nghe nói gốc ngân hạnh đó một năm lại không bằng một năm, có lẽ Nam Anh có biện pháp khiến gốc cây kia lần nữa khôi phục sinh cơ.
Đến lúc đó mới hoàn toàn phủi sạch cũng không chậm trễ.
Thương Tứ bất đắc dĩ lắc đầu, chắp tay sau lưng bước lên cầu thang.
Thế giới trong sách vẫn tường hòa như mấy hôm trước, chỉ là một cỗ tường hòa này dường như lại che giấu chút khí tức khác trường. Thương Tứ chậm rãi dạo trên đường lớn, đột nhiên phát hiến một mảnh tiền giấy trên mặt đất, lông mày hơi nhíu lại.
Nhà ai làm tang sự?
Trong lòng Thương Tứ dâng lên nghi hoặc, về đến thư điếm lại phát hiện ván cửa bị người phá vỡ, hắn không khỏi hơi cau mày, dùng tay chạm nhẹ vào phần cửa bị vỡ, hơi mất kiên nhẫn huýt sáo nhẹ một tiếng.
Lúc này, Đổng lão bản từ cửa hàng son phấn bên kia đường vội bước qua, "Ông chủ Thương đã về rồi!"
"Có chuyện gì xảy ra thế này? " Thương Tứ hỏi.
"Hôm qua nơi này có người ẩu đả, cũng không biết thế nào lại phá hủy ván cửa? Bất quá, tuy rằng nói lần này chỉ là tai bay vạ gió nhưng rốt cuộc cũng là xui xẻo, ta khuyên huynh đệ vẫn nên sớm đến đạo quan trên núi thỉnh đạo trưởng làm phép cúng bái mới tốt, miễn cho cửa tiệm dính xui không tốt cho việc buôn bán." Đổng lão bản thân thiết đề nghị.
Thương Tứ lại nghe có chút hăng hái, "Vì sao lại nói là dính xui?"
"Huynh đệ còn nhớ Liễu sinh chứ? Là vị thư sinh thường xuyên ghé qua chỗ huynh đệ, hôm qua chính là y bị người khác đánh ở nơi này. Chậc chậc, đám người kia hạ thủ còn rất nặng, hài tử Liễu sinh này coi như cũng đủ thảm, thật vất vả mới thi đậu tú tài, hiện tại cũng không biết có thể đứng dậy được hay không. Bất quá như vậy còn chưa đủ, huynh đệ có thấy tiền giấy trên đường không?"
Đổng lão bản bỗng nhiên thay đổi chủ đề, tiến đến bên cạnh Thương Tứ nhỏ giọng nói: "Kẻ ra tay đánh người kia, đã chết!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!