Ba mươi phút sau, tiệm cà phê góc đường.
Một thiếu niên tuổi tác không sai biệt lắm với Tiểu Kiều đưa cho Lục Tri Phi ba tấm vé vào cửa cũ đến có chút phiếm vàng, cùng với một bình thủy tinh nhỏ, "Vé vào cửa chỉ có thể dùng một lần, lúc chuẩn bị đi vào bôi nước trong bình lên mí mắt và động mạch chủ ở cổ tay, không cần giao lưu quá nhiều với đám quỷ quái kia. Nhớ kỹ đó."
"Cảm tạ." Lục Tri Phi tiếp đồ vật.
"Xin giúp tôi vấn an Tứ gia." Thiếu niên tuy rằng tính tình lãnh đạm nhưng thái độ nhã nhặn, loại nhã nhặn của cậu ta không giống với Tiểu Kiều, kiểu nhã nhặn của Tiểu Kiều là loại ngay một giây kế tiếp có thể mời người đối diện đi tìm chết, mà thiếu niên này lại rất bình thản, giống như mặt hồ mùa xuân không hề gợn sóng.
Tiểu Kiều cũng đang quan sát thiếu niên, dù sao cũng là những cậu trai trạc tuổi, tóm lại cũng nhịn không được nhìn nhiều hơn vài lần. Thiếu niên đối với việc này lại rất lạnh nhạt, giống như căn bản không hề tiếp thu được ánh mắt của Tiểu Kiều vậy, đưa xong đồ vật liền rời đi.
Mà Lục Tri Phi nhìn bộ đồng phục học sinh xanh trắng rộng thùng thình trên người thiếu niên cũng chợt nhớ đến một viêc —— Tiểu Kiều hẳn là cũng nên đi học chứ.
Trở lại chuyện chính, vé đã vào tay tự nhiên trước hết phải đi tìm Tiểu My Yên.
Hiện tại cũng đã là sáu giờ rưỡi, từ đây đến lúc buổi diễn mở màn còn một giờ đồng hồ.
Tất cả đều đã chuẩn bị thỏa đáng. Lục Tri Phi và Tiểu Kiều đứng đối diện quỷ trạch, trước hết mở lọ thủy tinh mà thiếu niên đưa cho thoa lên người. Lọ thủy tinh vừa mở, dung dịch bên trong bốc lên mùi thối khôn kể, thế nhưng vừa thoa lên người vài giây, Lục Tri Phi đã ngửi được một mùi hương thơm ngát từ cổ tay truyền đến.
"Là thi thủy tinh luyện, có thể che giấu khí tức của người sống trong khoảng thời gian ngắn." Tiểu Kiều nói.
Lục Tri Phi trầm mặc vài giây: "Kỳ thực cậu không cần nói cho tôi biết cũng được.
Tiểu Kiều không có ý kiến cầm lấy lọ thủy tinh, mà lúc này, ánh ráng chiều cuối cùng rốt cục cũng bị từng dãy nhà san sát ở phía xa nuốt chửng, bóng tối đúng hạn tới thôn phệ thân ảnh của hai người.
Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện và âm thanh đàn sáo dần dần truyền đến từ trong bóng tối, lúc đầu rất xa, sau lại càng gần, phảng phất đã ở ngay bên tai. Sau đó, rất đột nhiên, ánh đèn màu lập tức bừng sáng ngay sau lưng bọn họ, ánh đèn bao trùm đường nét thân hình của cả hai, chậm rãi lại có càng nhiều thân hình được ánh đèn miêu tả ra. Có những người phụ nữ mang giày cao gót, có phu xe đang chạy chậm trên đường, còn có những đứa trẻ ồn ào sôi nổi.
Lục Tri Phi quay đầu nhìn lại. liền phát hiện bản thân đã chìm vào sự náo nhiệt trước cửa hý viện của năm 1929
Chỉ có điều khác biệt là, rất nhiều người đều mặc trang phục hiện đại, bọn họ hoặc vẻ mặt mới lạ hoặc bao phủ đau thương hoặc lộ vẻ không cam lòng xuất hiện ở nơi này. Những người đó đều là vừa mới chết hoặc chưa chết được bao lâu.
Tiểu Kiều và Lục Tri Phi lẫn trong đám người xếp hàng xoát vé, cảm giác này thật sự rất kỳ quái, bởi vì người bên cạnh đều là quỷ, từng tia âm khí lượn vòng quanh người, cho dù là người bình tĩnh hơn nữa đều sẽ không khỏi bốc lên một luồn khí lạnh từ lòng bàn chân lủi thẳng lên đỉnh đầu.
Rốt cục đã đến phiên Lục Tri Phi, gã xoát vé cầm vé lê nhìn thoáng qua, sau dó lại dò xét tỉ mỉ Lục Tri Phi một vòng từ trên xuống dưới, giống như cảm thấy có chỗ nào đó la lạ. Khóe mắt của Lục Tri Phi còn có thể thoáng nhìn thấy tấm biển "Sinh nhân miễn vào" treo ngay cạnh đó, trong lòng không thể nào lại không khẩn trương.
Đại não chuyển động thật nhanh, Lục Tri Phi giơ tay đến trước mặt gã soát vé, "Có thể cho tôi xin cuống vé chứ?"
Cánh tay dao động tạo ra một luồn gió mát.
Mạch đập nhịp nhàng quy luật, hương thơm kỳ dị được khuếch trương ra ngoài với biên độ lớn nhất, trực tiếp truyền vào mũi gã xoát vé.
"Ẵt xì!" Gã xoát vé hắt hơi một cái, giơ tay lên lau mũi, sau đó kín đáo đưa cuống vé cho Lục Tri Phi, "Vào đi thôi! Vào đi thôi."
Lục Tri Phi không nói thêm gì, cầm cuống vé theo đoàn người vào trong, Tiểu Kiều cũng theo ngay phía sau cậu, mà gã xoát vé còn đang bận xoa xoa mũi nói thầm không biết có phải mình bị cảm hay không, chỉ quét mắt nhìn ngang liền bỏ qua Tiểu Kiều.
Bước vào đại sảnh ồn ào, ánh đèn lồng đỏ rực chập chờn lay động.
Lục Tri Phi nhanh chóng nhìn lướt qua, khán giả đã có mặt hơn phân nửa, đang tốp năm tốp ba tụ lại chung một chỗ. Bàn phía đông đang trao đổi xem mọi người đã chết vào lúc nào, chết theo kiểu gì. Bàn phía tây lại là hội thích oán giận, mỗi người đều có chuyện bi thảm, ai nhìn ai khó chịu. Bàn phía bắc bị bầu không khí nặng nề bao trùm, không ai trò chuyện với nhau. Còn bàn phía nam, quỷ khí lan tràn.
Nhóm tiếp tân ôm trà nóng và điểm tâm xuyên qua giữa đám người, gương mặt mỉm cười chào hỏi, đối với tình cảnh này hẳn là đã tập mãi thành quen.
Lục Tri Phi hít sâu một hơi, "Đi thôi, chúng ta đi vào hậu trường."
Người dẫn đường là Tiểu Kiều, cậu rất quen thuộc kết cấu của loại rạp hát này, cũng biết làm thế nào mới có thể thành công né tránh ánh mắt người khác.
Rất nhanh, cửa phòng hóa trang đã hiện ra trước mặt bọn họ, Tiểu Kiều gõ nhẹ vài cái, "Cốc, cốc cốc, cốc, cốc cốc cốc…" Thanh âm kia như là căn cứ theo một loại quy luật nào đó, không lâu, cửa phòng đã được mở ra.
Tiểu My Yên đã hóa trang xong xuất hiện trước mắt bọn họ, còn rất khéo léo mời khách vào phòng trang điểm.
Lục Tri Phi có thể cảm giác được ánh mắt quan sát của Tiểu My Yên, giống như đang xác nhận xem ai mới là người gõ cửa ban nãy. Sau vài giây y đã có phán đoán, đưa tay về phía Tiểu Kiều, mỉm cười nói: "Ngưỡng mộ đã lâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!