Chương 34: Hý kịch (5)

"Anh đã đoán được từ đầu?" Nhìn đội ngũ đón dâu từ từ đi xa, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi.

"Cảm giác mà thôi." Thương Tứ nắm tay thanh niên, lần nữa lẫn vào đoàn người, vừa nói vừa chậm rãi đi tới, "Tiểu My Yên mà ta biết tuy rằng thân hãm phong trần thế nhưng lại là người thanh cao kiêu ngạo, ta thực sự rất khó tưởng tượng y sẽ có quan hệ mờ ám với một nam nhân đã có gia thất. Nếu như Trương đại soái đã có vợ còn xum xoe với ý, thậm chí dùng quyền thế áp bách, ta đoán rằng Tiểu My Yên nhất định càng nguyện ý bẻ gãy cổ đối phương."

Tiểu My Yên mà Thương Tứ miêu tả tuyệt đối có sai biệt rất lớn với Tiểu My Yên trong tưởng tượng của Lục Tri Phi. Ở cái niên đại đó, cho dù là trong tiểu thuyết hay điện ảnh, thậm chí là phim truyền hình, đào kép hý tử vẫn luôn là loại nhân vật bi tình yếu thế, mà Tiểu My Yên lại không giống vậy. Một nam đán có thể dùng tay không bẻ gãy cổ người khác đương nhiên sẽ không phải tầm thường.

Mà chuyện khiến Lục Tri Phi càng tò mò hơn chính là, "Nếu Tiểu My Yên trong lời anh kể đã kiêu ngạo đến vậy, anh ta vì sao sẽ cam tâm tình nguyện dùng thân phận nữ giới gả cho Trương Uẩn Chi?"

"Đây chính là chuyện chúng ta cần phải kiểm chứng." Thương Tứ nói, thoáng bước nhanh hơn, nhưng vừa đi được vài bước hắn bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn trời, nói: "Hình như đã ổn định lại rồi."

Ổn đinh? Lục Tri Phi cũng ngẩng đầu nhìn, một sợi tơ liễu lung lay xuất hiện trước mắt, chậm rãi đáp vào chóp mũi, cậu không tự chủ được hắt hơi một cái, mà Thương Tứ cũng thả bàn tay vẫn luôn nắm chặt tay cậu ra, nói, "Đi thôi."

À, hóa ra ý tứ là không gian đã ổn định lại.

Lục Tri Phi nhìn tay của mình một chút, đi theo sau.

Thương Tứ vốn đi phủ đệ của Trương đại soái tìm Tiểu My Yên, chỉ là lúc này bọn họ đang bái đường, Lục Tri Phi lại hỏi: "Không thể điều chỉnh thời gian ngược trở lại để xem sao?"

Thương Tứ lắc đầu, "Không gian này thật vất vả mới ổn định được, nếu như tùy tiện lật trang rất có thể sẽ tạo ra rung chuyển lần nữa. Vả lại, quyển sách này sợ rằng chúng ta chỉ có thể đi vào một lần, vẫn nên cẩn thận là hơn."

Vì vậy hai người liền đến phủ đại soái, Thương Tứ thi triển một chút thủ thuật che mắt, liền mang theo Lục Tri Phi đường hoàng đi vào trước con mắt của đám cảnh vệ.

Lục Tri Phi cũng không phải quá khẩn trương, chỉ là không vừa mắt sự tự tại quá đáng của Thương Tứ, người nọ tùy tiện đi vào tìm một bàn tiệc còn trống ngồi xuống, thấy Lục Tri Phi còn đang ngơ ngác không biết làm sao thì lại từ giữa không trung biến ra một cây quạt giấy, chỉ vào cái ghế bên cạnh, nói, "Ngồi."

Cứ đứng như vậy thật quá nổi bật, Lục Tri Phi đành ngồi xuống nhìn quét qua xung quanh, Tiểu My Yên không ở đây, có lẽ đã bái đường xong quay về hậu viện. Mà giờ khắc này Thương Tứ đã tự mình quen thuộc đi khắp nơi uống rượu.

Lục Tri Phi nhịn không được hỏi: "Chúng ta không phải đến đây tìm Tiểu My Yên sao?"

"Không vội, không vội." Thương Tứ lắc đầu, "Hỷ yến của cố nhân, có lẽ nào không uống vài ly chúc mừng?"

Lục Tri Phi không lời nào để nói.

Thương Tứ tiếp tục rót rượu vào ly của mình, nói: "Hơn nữa ta đói bụng."

"Đói bụng sẽ không chỉ uống rượu suông." Lục Tri Phi không đồng ý.

Thương Tứ nhìn lướt qua thức ăn trên bàn tiệc, bĩu bĩu môi, "Thức ăn trong phủ đại soái không ngon."

Có lẽ hương vị ủy khuất trong lời này quá nồng, một thiếu nữ tuổi xuân xanh ngồi bàn bên cạnh không nhịn được bật cười, lại dùng tay che miệng, tò mò quay đầu nhìn xem rốt cuộc là vị thần tiên nào dám ghét bỏ thức ăn phủ đại soái.

Thương Tứ mỉm cười giơ ly rượu lên hướng nàng chào hỏi, còn nháy mắt mấy cái, gò má tuấn lãng nhuốm sắc vui mừng của nến đỏ, khiến cô nương kia không khỏi xấu hổ cúi đầu, thẹn thùng trả lễ.

Thương Tứ cười rất thống khoái, uống cũng rất thống khoái, lát sau hắn mới phát hiện Lục Tri Phi ngồi bên cạnh vẫn im lặng không lên tiếng, vì vậy liền chống cằm nhìn sang, hỏi: "Không đói bụng?"

"Còn tốt." Lục Tri Phi thần sắc bình tĩnh.

Thương Tứ lại loáng thoáng cảm giác được sự trầm mặc của Lục Tri Phi không giống bình thường, tuy rằng hắn không rõ khác biệt ở nơi nào, bất quá cái này cũng không ngại. Hắn gắp một đũa thức ăn để vào trong bát Lục Tri Phi, "Ngươi thích ăn thứ này, dù sao cũng nên ăn một chút, đói bụng hại dạ dày, cũng đừng nói ta nghiền ép sức lao động chứ."

Lục Tri Phi nhìn thức ăn trong chén, hơi run lên, "Anh biết tôi thích ăn cái gì?"

Bình thường đều là do Lục Tri Phi nấu cơm, vẫn luôn chọn những món Thương Tứ và Ngô Khương Khương thích ăn, rất hiếm khi chiếu cố khẩu vị bản thân. Tuy rằng một người lúc ăn cơm sẽ luôn để lộ chút khẩu vị cá nhân, chỉ là Lục Tri Phi luôn cho rằng biểu hiện của mình không rõ ràng đến vậy.

Thương Tứ nhìn gương mặt nghi ngờ của thanh niên, nở nụ cười, giữa đôi mày hơi nhướn lên nọ là một phần đắc ý, hai phân ngà ngà, bảy phân phong lưu. Hắn nhấp một ngụm rượu, nói: "Trong thiên hạ này không có gì gia không biết."

Lục Tri Phi bỗng nhiên nhớ đến cái đêm ánh trăng và yên hỏa nhân gian lượn lờ nọ, gương mặt của Thương Tứ giữa cảnh mông lung càng lúc càng rõ ràng, mà trong lòng cậu cũng giống như có một mầm non vừa phá đất chui lên.

Tiếng tân khách cười nói vui vẻ và ánh đèn lồng đỏ trong phủ đại soái đều thúc người say, trong lòng Lục Tri Phi cũng có chút mông lung, bởi vì thứ mà Thương Tứ dùng để tưới cái mầm non trong lòng cậu chính là rượu nha.

Một tràng hỷ yến, khách và chủ đều tận hứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!