Chương 33: Hý kịch (4)

Thương Tứ đi viện dưỡng lão ngoại thành.

Viện dưỡng lão này rất lớn, chỉ cần nhìn cánh cửa rộng hơn 10m kia cũng đã đủ khiến những người không phận sự chùng bước, ngoài cửa còn có bảo vệ, trên cửa sắt có khóa điện tử, quy tắc ra vào cực kỳ phiền phức. Mà những thứ này cũng có nghĩa là, người ở bên trong không phú thì quý.

Thương Tứ thần không biết quỷ không hay xuất hiện tại một góc vườn hoa bên trong viện dưỡng lão, hai tay cắm vào túi áo chậm rãi đi tới. Trong tư liệu Đông Phong mang đến có ảnh chụp của Lâm Tĩnh Âm, là một bà lão mặt đầy nếp nhăn nhưng thu thập rất sạch sẽ, mái tóc bạc phơ cuộn thành búi, nụ cười bình thản an tĩnh, khiến người ta không nhịn được nghĩ, lúc còn trẻ bà nhất định cũng là một đại mỹ nhân.

Nhưng đáng tiếc, người chung quy không tránh được năm tháng hao mòn, mấy năm trước Lâm Tĩnh Âm mắc phải chứng lú lẫn tuổi già.

Rất nhanh, Thương Tứ đã phát hiện đối tượng trong một đình hóng mát, vị y tá xinh đẹp khom lưng đắp mền cho bà, mà bà lại ngẩn ngơ nhìn về bóng núi xanh xa xôi phía trước, đắm chìm trong thế giới của mình.

Y tá trẻ nói cúi đầu nói câu gì đó, đại khái là muốn đi lấy đồ vật, sau đó xoay người cất bước. Thương Tứ đi đến bên cạnh bà lão, ngồi xuống nhẹ nhàng gọi một tiếng, "Lâm lão thái thái?"

Bà lão không trả lời, vẫn ngẩn ngơ xuất thần như trước.

Thương Tứ tiếp tục hỏi: "Lão thái thái còn nhớ rõ Tiểu My Yên sao?"

Ba chữ Tiểu My Yên giống như một câu thần chú, thoáng cái liền kéo linh hồn của bà lão trở về. Bà lộ ra biểu tình chợt hoảng, trong ánh mắt tràn đầy hồi ức quay đầu nhìn Thương Tứ, Thương Tứ lại lấy ra một tấm ảnh, "Ngươi xem, là y sao?"

Đây là một bức ảnh trắng đen đã cũ, bối cảnh là một sân khấu lớn, Thương Tứ cầm ấm trà tử sa ngồi chễm chệ trên ghết thái sư, đứng phía sau là một hoa đán trẻ tuổi. Hoa đán thân mặc hý phục, ống tay áo dài màu hồng nhạt khoát lên trên ghế, đoan trang tĩnh nhã.

Đây là Tiểu Mi Yên.

Thần sắc của bà lão lập tức kích động, bàn tay khô gầy như nhánh cây run run xoa nhẹ lên gương mặt của Tiểu My Yên, trong đôi mắt mông lung dâng lên một tầng ướt át.

"Ngươi quen biết thái thái của Trương đại soái sao?" Thương Tứ lại hỏi.

Từ sớm, khi nghe suy đoán về lương tâm và Trương đại soái Thương Tứ đã biết là không đúng. Năm đó khi hý viện đi lấy nước, Lâm Tĩnh Âm bất quá mới 12 tuổi, không có khả năng gả cho Trương đại soái, nhưng cái họ giống nhau cũng đại biểu cho nàng và vị thái thái kia hẳn là có liên hệ gì đó.

Trong mắt bà lão dần hiện ra một tia mê man, bà giống như có chút việc không nhớ ra được, mà Thương Tứ cũng không hối thúc, chỉ để yên cho bà chậm rãi hồi tưởng. Sau một lúc lâu, trên mặt của bà lão lộ ra vẻ mừng rỡ như hài đồng, "Tiểu thư, tiểu thư gả cho đại soái, là tiểu thư…"

Thương Tứ hiểu rõ, vậy vị Lâm lão thái thái này phỏng chừng chính là nha hoàn hồi môn năm đó. Cái này cũng đại biểu bà có thể là người biết chuyện duy nhất còn sống sót, bởi vì Tiểu My Yên đã chết, Trương thái thái cũng không rõ tung tích, mà trước khi trận đại hỏa kia xảy ra Trương đại soái đã dẫn binh đi đánh giặc, tử trận sa trường.

Bà lão tiếp tục cảm thán, ánh mắt nhìn về phía núi xanh xa xôi, tình tự lại thật giống như đã về thời dân quốc vàng son, "Tiểu thư và đại soái, tốt… Đại soái đối tiểu thư nhà ta, rất tốt… rất tốt…"

"Tốt như thế nào?" Thương Tứ hỏi.

Bà lão nghe vậy khóe miệng để lộ nụ cười, phảng phất bà vẫn còn là cô gái nhỏ năm xưa, nhìn thấy hai chủ nhân ngọt ngào mà xấu hổ không ngớt, "Bọn họ đi cưỡi ngựa, đi săn thú nhưng không chịu mang ta đi, nói tiểu cô nương không nên làm những chuyện đánh đánh giết giết này… À, hai người còn mang ta đi chơi hồ, ngay tại trong thành, trên bờ đều là tửu lâu, sân khấu, tiếng náo nhiệt ồn ào bay thật xa thật xa…."

Bà lão một bên kể một bên vuốt ve bức hình nọ, không thể tự kềm chế chìm sâu vào ký ức. Có thể, đối với một người đã bước qua năm tháng rung chuyển kia mà nói, cuộc sống bình thản hiện tại sẽ từ từ phai đi theo tuổi già, chỉ có những ký ức ẩn sâu trong trí nhớ ngược lại càng trở nên phá lệ rõ ràng.

"Vậy ngươi biết sau đó lại phát sinh cái gì sao? Tiểu thư nhà ngươi đi nơi nào? Tiểu My Yên lại đi nơi nào?" Ngữ điệu của Thương Tứ cực kỳ bằng phẳng, thuận theo tự nhiên cắt vào ký ức của đối phương không hề có chút đột ngột nào.

Chỉ là bà lão hơi nhăn mày, nhiều lần suy tư vẫn không nghĩ ra, đại não bất chợt lại chìm vào hỗn độn.

Thương Tứ thấy đôi mắt đã lần nữa trở nên mơ hồ và vùng lông mày nhíu chặt của đối phương liền biết không hỏi thêm được gì, mà lúc này vị y tá kia vội vàng chạy về lại nhìn thấy được hắn, lập tức cảnh giác: "Anh là ai?"

Thương Tứ đứng lên, xoay người, "Tôi là thân thích của Lâm lão thái thái, đến thăm bà một chút."

Y tá trẻ nhìn thấy gương mặt tuấn lãng của Thương Tứ thì hơi chững lại một chút. Thương Tứ lập tức bước ra khỏi đình hóng mát, ngữ điệu mang theo vẻ chất vấn, "Lão thái thái bị lẫn, cô làm sao lại để bà ở một mình như vậy?"

Y tá trẻ nhanh chóng giải thích, "Tôi, tôi chỉ là đi lấy chút đồ, thực đó, tôi chỉ mới đi một chút thôi mà."

Biểu tình của Thương Tứ mới hòa hoãn lại một ít, "Lần sau không nên như vậy, chăm sóc bà cho tốt, biết không?"

Y tá trẻ vội vàng gật đầu, vô thức không tiếp tục truy vấn về thân phận của Thương Tứ. Mà Thương Tứ lại cúi người thu hồi tấm hình từ trong tay bà lão, cũng không lưu lại lâu hơn.

Bệnh lẫn tuổi già là một chứng bệnh rất phiền toái, muốn nghe được chân tướng của năm đó từ miệng bà lão hẳn phải tiêu tốn không ít thời gian.

Buổi chiều hôm nay Lục Tri Phi không có lớp, vì vậy đến trừa liền về thư trai, khiến cho Thái Bạch Thái Hắc vui đến hỏng rồi. Đến tận chiều vẫn chưa thấy Thương Tứ trở về, chỉ là Đường Bảo thì lại xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!