"Thần châu hạo thổ, nghiễm mậu vô biên. Thượng cổ thì kỳ, hữu thần thạch trụy vu đông hải, bất tri kỳ sở tung. Du du vạn tái hậu, hữu hài đồng đản vu đông thổ chi tân, nhân kỳ khẩu bất năng ngôn, mặc như ngoan thạch, phụ mẫu toại khí chi. Hữu tăng lữ niệm kỳ vô cô, tương kỳ đái hồi miếu trung phủ dưỡng, thủ danh —— thương sinh."
(Th ần châu h ạo th ổ, di ện tích vô biên. Th ời kỳ th ượng c ổ có th ần th ạch r ơi xu ống đông h ải, ch ẳng bi ết tung tích. V ạn năm d ằng d ặc, có hài đ ồng sinh ra trên b ờ đông th ổ, nhân vì mi ệng không th ể nói, l ặng l ẽ nh ư đá, ph ụ m ẫu li ền b ỏ r ơi b ên đ ường. Có tăng l ữ ni ệm tr ẻ con vô t ội, mang v ề trong mi ếu nuôi n ấng, l ấy tên —— Th ương Sinh.)
"Thương Sinh, Trầm Thương Sinh…" Thư sinh nọ lẩm bẩm cái tên này, hồi lâu mới tiếp tục nhìn xuống. Khi hắn đọc được Trầm Thương Sinh bởi vì dung mạo vô cùng xuất chúng mà phải dùng lụa trắng che mặt thì không khỏi phì cười, thấy Trầm Thương Sinh vì do miếu nhỏ bị hủy mà phải lưu lạc phiêu bạt liền có lòng lo lắng. Mà khi hắn đọc xong toàn bộ câu chuyện, trong lòng không khỏi vấn vương.
Thư sinh cũng không in lại được chữ "Tử" cuối cùng mà Thương Tứ viết xuống, vì vậy ở trong mắt hắn, câu chuyện này cũng không có kết cục. Trầm Thương Sinh chìm nổi hồng trần hơn mười năm, nếm hết nhân gian ấm lạnh, nhập thế nhập ma nhập đạo, tam tiến tam xuất, cuối cùng lại là thế nào đâu?
Thư sinh không khỏi có chút buồn lo vô cớ, trong lòng đắn đo kết cục của chuyện xưa, hoàn toàn không thể tĩnh tâm đọc sách.
Thương Tứ và Lục Tri Phi đem mọi cử động của hắn đều xem vào mắt. Lục Tri Phi nói: "Người nọ là được hồi sinh như vậy?"
"Cũng xấp xỉ rồi, bất quá nhìn theo tiến độ hiện nay, phỏng chừng còn có vài năm hắn mới xuất hiện." Thương Tứ nheo lại mắt, "Thư sinh này…"
Lục Tri Phi hỏi: "Nếu như hiện tại chúng ta hủy diệt bản chữ mẫu trong tay thư sinh này, lại hủy diệt thư khố, người nọ còn có thể xuất hiện sao?"
"Đương nhiên." Thương Tứ giải thích: "Đây chỉ là một bản tạp ký, nó ghi lại những chuyện đã xảy ra trong thế giới thật, mà một việc có thể được đồng thời ghi lại trong rất nhiều quyển sách, cho dù chúng ta cải biến thế giới trong một quyển sách cũng không thể sinh ra bất cứ ảnh hưởng gì với lịch sử. Nhưng nếu là tiểu thuyết giả tưởng thì không giống, nó có tính duy nhất, cho dù đã được phục chế hơn vạn bản, chỉ cần tìm được bản thảo ban đầu, đối với thế giới bên trong thẳng tay phá hoại, hướng đi của những nhân vật hư cấu đó cũng sẽ phát sinh biến hóa."
"Đã từng có những việc tương tự phát sinh sao?"
"Có, bất quá rất ít. Kẻ có thể trời xui đất khiến đi vào trong sách vốn là không có mấy, lại tỷ như tác phẩm truyền thế như《Tây Du 》, cho dù tìm được bản thảo, ngươi có thể nhảy ra chém chết một tiểu yêu quái cũng đã là không tệ rồi, thật sự cho rằng có thể tìm được chỗ tốt từ trong tay Tồn Hầu Tử?"
Lục Tri Phi cảm thấy rất có đạo lý, lý do này phi thường cường đại.
"Đi trước thôi, chuyện của thư sinh này còn cần thời gian từ từ xem xét." Thương Tứ nói, lại mang Lục Tri Phi trở về thư trai. Trong sách không biết ngày tháng, Lục Tri Phi nhìn đồng hồ, lúc này cách thời điểm bọn họ đi vào trong sách bất quá chỉ hơn mười phút.
Thương Tứ lại dặn dò Lục Tri Phi: "Chuyện của đạo sỹ ngươi trước hết không cần nhắc đến với Nam Anh, chờ ta đối phó Tinh quân xong sẽ tìm cơ hội thích hợp nói với y."
"Tinh quân lại làm sao…"
"Hắn chính là một tên thích xen vào chuyện của người khác hơn nữa còn là một kẻ đệ khống (*Quá th ươ ng yêu em trai) làm sao cũng không chịu chết." Thương Tứ buông tay, vẻ mặt ghét bỏ.
"Ngươi đang nói ai?" Thanh âm của Tinh quân bất chợt từ bên ngoài truyền đến.
Lục Tri Phi quay đầu, liền phát hiện Tinh quân đang đứng ngoài cửa nhìn bọn họ, vẻ mặt ghét bỏ. Thương Tứ đứng dậy, đi đến trước cửa, "Đang nói ngươi đó."
"Ấu trĩ, buồn chán."
"Ngươi sẽ không làm chút chuyện ấu trĩ gì sao, đừng tưởng ta không biết ngươi len lén nuôi một con mèo mập, mỗi ngày xúc phân cho nó."
Mặt của Tinh quân đỏ lên một cách khả nghi, "Liên quan rắm gì đến ngươi."
"Ta đây gọi là quan tâm người già neo đơn." Thương Tứ thở dài một hơi.
Lục Tri Phi không muốn nhìn hai "Lão bất tử" này cách một song cửa khinh bỉ những chuyện thừa thải của nhau, nói, "Xin nhường đường một chút."
Tinh quân và Thương Tứ nhất tề quay đầu nhìn cậu, sau đó Tinh quân lặng lẽ lui về sau một bước, không hề chớp mắt nhìn Lục Tri Phi rời đi.
Đợi Lục Tri Phi đi rồi, Tinh quân mới quay về bộ dạng nghiêm trang đứng đắn của mình, "Chuyện của con tạng hồ kia ngươi xem rồi làm đi, ta cũng lười nói ngươi. Tháng sau là sinh thần của Nam Anh, vừa vặn ngươi cũng đã tỉnh lại, ta muốn xử lý sinh động một chút, khiến y có thể vui vẻ hài lòng."
Thương Tứ cũng trở về chính sự, "Thứ cho ta nói thẳng, thưởng thức trong việc xử lý tửu yến của ngươi còn phải bàn thảo lại rất nhiều."
"Ta không phải vì vậy mới đến tìm ngươi sao?" Tinh quân bạo nộ.
Thương Tứ cao quý trợn trắng mắt, "Ngươi muốn mời bao nhiêu người?"
"Có thể mời đều mới thôi, suốt trăm năm nay người chết người lưu lạc, có cơ hội tụ tập lại một chút cũng là tốt." Tinh quân nói, lại hơi dừng một chút: "Cũng coi như làm đón gió tẩy trần cho ngươi."
"Ta nói…" Thương Tứ ghé vào bệ cửa sổ, dùng tay chống cằm nói: "Lời này không phải nên đợi đến khai tiệc rồi mới nói với ta, cho ta một kinh hỷ sao? Bằng hữu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!