Chương 26: Anh là biểu tình bao của em (10)

Thanh âm xuyên thấu không gian, lại không truyền được đến tai của ái nhân.

Trong khoảnh khắc Tạng Hồ nhảy cửa sổ vào phòng, vừa thấy Trầm Thanh Thanh đang tự hướng mũi dao vào ngực mình thì trái tim như bị lăng trì, mỗi một giây đều là dày vò.

Giữa lúc chỉ mành treo chuông, Tiểu Kiều quả đoán đánh ra một đạo phù chú nhưng không đánh vào người của Trầm Thanh Thanh mà là đánh vào dao trên tay cô. Thế dao tạm thời bị ngăn cản, mà Tạng Hồ cũng thuận lợi tiến lên ôm lấy người.

Trầm Thanh Thanh bỗng nhiên bị ôm lấy có chút ngơ ngác, trong đồng tử rốt cuộc cũng khôi phục được chút thanh tỉnh. Cô nhìn người đang ôm mình, chỉ thấy được gương mặt của đối phương, mắt không lớn, biểu tình lo lắng khiến người nọ nhìn qua có chút ngây ngốc chất phát, rõ ràng rất xa lạ nhưng lại khiến cô cảm thấy cực kỳ thân thiết.

Chuyện gì xảy ra?

"Là anh đây, là anh…" Tạng Hồ một tay ôm chặt cô, một tay mở điện thoại tìm hình ảnh đưa ra, "Em xem cái này, còn nhớ rõ sao?"

Trầm Thanh Thanh kinh ngạc nhìn nhìn sang, chỉ thấy chiếm gần trọn bức ảnh là một vòng thái dương đang mọc đỏ rực, ở giữa là một con Tạng Hồ đang an vị trên đỉnh núi, đưa lưng về phía mặt trời đỏ nhìn cô.

Vầng thái dương kia thật đỏ, thật chói mắt, chói mắt đến phảng phất như toàn bộ bóng đen đã không còn chỗ trốn tránh.

Hai mắt Trầm Thanh Thanh chìm trong ánh lệ mông lung rốt cục nhận được người này, gương mặt của anh ta rất giống tạng hồ, thực sự giống như là từ một khuôn đúc ra vậy. Tuy rằng không được anh tuấn đẹp trai, cũng không có sự khôi hài bẩm sinh, thế nhưng chính là cái dáng vẻ mà trong lòng Trầm Thanh Thanh đã tự huyễn tưởng vô số lần.

Một sát na này, Trầm Thanh Thanh đột nhiên cảm giác được, toàn bộ kiên trì từ trước đến giờ hình như đều đã được đền đáp.

Người trước mặt này, đã quen biết cô giữa lúc cô thống khổ nhất, lại chạy đến bên cạnh cô vào đúng thời điểm cô sa sút nhất, hình ảnh phản chiếu trong đáy mắt chính là bộ dạng kém cõi nhất của cô, vậy mà lại không có một tia ghét bỏ.

Trong thế giới không tiếng động của cô, là người này không ngừng khẩn trương, lo lắng vội vàng làm biểu tình bao, giống như đang nói với cô —— Đừng sợ, anh sẽ đến cạnh em.

Trầm Thanh Thanh nghĩ, trên đời này có thể không có bạch mã hoàng tử, thế nhưng còn có một con tạng hồ mãi miết đuổi theo mặt trời.

Ngô Khương Khương và Tiểu Kiều nhìn đôi tình nhân đang ôm nhau, không nói gì. Một lúc lâu sau, Ngô Khương Khương nhìn hắc khí ở mi tâm Trầm Thanh Thanh dần dần tản đi, dũng mãnh bước đến vỗ vỗ lưng Tiểu Kiều, "Chúng ta đi thôi! Chuyện tiếp theo cứ giao cho Tàng Tàng là được rồi!"

Tiểu Kiều không nói gì, lập tức xoay người rời đi, Ngô Khương Khương vội vàng đuổi theo phía sau, khích lệ nói: "Chỉ là Tiểu Kiều này, vừa rồi lúc cậu phá cửa sổ xông vào rất oai đó!"

Tiểu Kiều vẫn không lên tiếng, Ngô Khương Khương "Ai u ~" một tiếng đẩy đẩy vai cậu ta, "Đừng xấu hổ mà, cậu cũng đã tới đây cứu người rồi còn ngượng ngùng gì nữa? Không phải là thời kỳ phản nghịch của thiếu niên sao, chị hiểu mà."

Tiểu Kiều quay đầu lại trừng mắt liếc bén ngót, "Cô nói thêm một câu nữa xem."

"Được, được, được tôi không nói." Ngô Khương Khương ngậm miệng, chỉ là trong lòng còn thầm vui vẻ, ôi chao, ai bảo cô là chị lớn đâu, đương nhiên phải nhường nhịn em trai nhỏ rồi.

Bên này Thương Tứ ăn uống no đủ, nằm trên ghế dựa trong sân nghe khúc.

Ghế dựa chậm rãi đong đưa, thanh âm cũ kỹ luyến láy uyển chuyển, Thương Tứ đang nhấc ấm trà tử sa lên tận hưởng kiếp phù du trộm nửa ngày nhàn thì tiếng chuông trên mái ngói lại đinh đang vang lên thanh âm vui sướng.

Lục Tri Phi bước đến châm thêm trà nóng cho hắn, hỏi: "Thành công sao?"

"Thành." Thương Tứ không có mở mắt, bộ dạng nhàn nhã hả hê này thật sự có chút cảm giác quyết thắng ngoài nghìn dặm, "Trên đời này, người cẩu thả còn có thể sống tạm bợ, muốn sống tốt mới là chuyện khó, không bằng lăn lộn một chút trong vũng bùn, lại bình dân mà sống mới là tự tại."

"Đã làm khó Tứ gia phải lăn lộn trong vũng bùn rồi?" Lục Tri Phi nói.

"Cái này làm sao có thể chứ." Thương Tứ mở mắt ra, nói: "Bổn đại gia tối thiểu cũng phải là nháo hải."

Lục Tri Phi bỗng nhiên nhớ đến Na Tra, còn có một vấn đề từ sau khi phim về Tôn đại thánh công chiếu vẫn luôn vây khốn Mã Yến Yến, "Na Tra rốt cuộc là nam hay nữ?"

Thương Tứ: "…"

Dừng một chút, Thương Tứ nói: "Thư phòng của ta có một quyển 《Những câu đố chưa có lời giải của đại thế giới》, ngươi có thể đi lật xem một chút."

"Quyển sách kia do ai viết?"

"Ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!