Trên đường trở về thư trai, Lục Tri Phi và Thương Tứ đạp ánh trăng sóng vai đi tới, bầu không khí có chút trầm mặc.
Một lúc lâu, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi: "Thực sự cứ thế không quan tâm sao?"
"Chuyện tiếp theo cũng chỉ có thể trông vào chính bọn họ." Thương Tứ lồng bàn tay vào tay áo, chậm rãi đi bộ, thần sắc thản nhiên.
"Chỉ là trước đó anh cũng có nói, Tạng Hồ chậm chạp chưa thể biến hóa, đó chính là uống rượu độc giải khát."
Thương Tứ nhìn mặt của cậu, bỗng nhiên nở nụ cười, "Cậu vì sao gấp gáp như vậy?"
Lục Tri Phi ngẩn ra, "Tôi không có."
"Ngươi có."
"Không có."
"Ngươi có."
"Không có."
"Ngươi thì có."
"Được rồi, tôi có…"
Vẻ mặt của Thương Tứ giống như "Ngươi làm sao có thể giấu được ta", cực kỳ kiêu ngạo nói: "Trầm Thanh Thanh hiện tại cần nhất là phải thản nhiên đối mặt với bản tâm, thừa nhận sự yếu đuối của mình, thoải mái dựa vào người khác. Không thể tiếp tục ngụy trang kiên cường, sống thành bộ dạng kẻ khác hy vọng nhìn thấy."
"Chuyện này rất khó."
"Khó ở đâu?" Thương Tứ hỏi ngược lại, đôi mắt thẳng tắp nhìn về phía Lục Tri Phi giống như có ý ám chỉ.
Lục Tri Phi dừng lại, hai người đều dừng bước, Lục Tri Phi nhìn Thương Tứ, nói: "Không phải tất cả mọi người đều sẽ gặp được Tạng Hồ thuộc về mình."
Dứt lời, Lục Tri Phi liền sải bước đi. Thương Tứ đuổi theo, chớp chớp mắt, "Tức giận?"
Lục Tri Phi thần sắc đạm nhiên, "Không có."
"Ngươi có."
Đoạn đối thoại này giống như từng quen biết, vì vậy Lục Tri Phi lựa chọn im miệng.
Thương Tứ lại giống như muốn đôi nghịch với cậu, một chốc đi ở bên trái, một chốc chuyển thành bên phải, giống hệt như một đứa trẻ tăng động. Lục Tri Phi vốn muốn bỏ mặt anh ta, thế nhưng chiều cao của Thương Tứ quá xuất sắc, còn chuyên môn chắn tầm nhìn của cậu, hoàn toàn không cách nào bỏ qua. Thế nên Lục Tri Phi cũng không nhịn được nữa: "Anh rốt cuộc muốn thế nào??"
"Ta chính là muốn nhìn xem ngươi có thể nhìn không nói chuyện với ta mấy phút."
Lục Tri Phi: "…"
"Năm phút bốn mươi sáu giây, ngươi quả nhiên nhẹ dạ."
Anh cút đi chỗ khác có được không?
Lục Tri Phi không để ý đến anh ta, tiếp tục bước đi, Thương Tứ nhìn bộ dạng mặt không đổi sắc của cậu, chạy đến, dùng vai hất hất vai Lục Tri Phi, "Nào, mời ngươi uống rượu."
Lục Tri Phi thiếu chút nữa đã bị đối phương hất bay, nhịn không được, "Anh có độc mà!"
Kết quả Thương Tứ nhướn mày, "Cách nói chính xác không phải "Anh có bệnh sao" à?"
"Không, là tôi có bệnh." Có bệnh mới đi nói chuyện với anh.
"Ha ha ha…" Thương Tứ bị Lục Tri Phi chọc cười, cậu đại khái không biết biểu tình sinh không thể luyến của mình hiện tại có bao nhiêu đáng yêu, nhưng Thương Tứ cũng không định nói, một mình tủm tỉm mỉm cười, bàn tay vẫn lồng vào áo, nghênh ngang ngạo nghễ đi phía trước, giống như ngày tháng oai phong lẫm lẫm tại Bắc Bình năm đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!