Chương 22: Anh là biểu tình bao của em (6)

Lục Tri Phi nhìn cô gái trước mặt, trong mắt hiện ra một thoáng kinh ngạc. Cô vừa rồi rõ ràng đã khóc đến gần như tan vỡ, vậy mà khi ngẩng đầu lên còn có thể nở nụ cười ấm áp như vậy, giống như sự tuyệt vọng đến sụp đổ vừa rồi cũng chỉ là ảo giác.

Cô xoa xoa nước mắt, có chút ngượng ngùng lắc đầu, tuy rằng viền mắt còn hơi đỏ, thế nhưng bộ dạng ôn nhu điềm tĩnh kia thật sự giống như mang theo lực lượng chữa trị vết thương lòng cho mọi người.

Trong khoảnh khắc Lục Tri Phi hoàn toàn không biết nên nói gì, mà cô đã cầm điện thoại lên đánh vài chữ, đưa cho Lục Tri Phi xem —— Tôi rất ổn, tôi không sao, cảm ơn.

Lúc này Lục Tri Phi mới nhớ ra cô gái này không thể nghe cũng không thể nói, chỉ là cậu cũng không biết thủ ngữ[1], nên làm cái gì bây giờ?

Đối phương tựa hồ nhìn thấu sự khó xử của cậu, ôn hòa cười cười, lại đánh ra một hàng chữ —— Không sao đâu, tôi sẽ đón xe, nhà tôi cũng không xa nơi này lắm.

Ngay sau đó lại là một câu —— Hẹn gặp lại, cám ơn bạn.

Ở ngay bên cạnh, Tạng Hồ thấy cô đứng lên muốn rời đi, liền vội vàng ngẩng đầu nói với Thương Tứ: "Hai người có thể tiễn nàng một đoạn không?"

Taxi dừng trước cửa một tứ hợp viện, cô gái bước ra, lễ phép gật đầu cám ơn tài xế, sau đó mới vào nhà. Thương Tứ và Lục Tri Phi bồi Tạng Hồ đứng ở ngoài ngõ nhìn, qua hồi lâu Tạng Hồ mới xoay người, nói: "Đi thôi."

Nhưng mà đến khi trở về thư trai, tránh không được một phen chất vấn.

Có trách thì trách gương mặt Tạng Hồ vẫn luôn không thể biểu cảm, bất luận là tâm tình gì nhìn cũng giống như đang trào phúng. Ngô Khương Khương thiên tính lạc quan, căn bản cũng không nghĩ đến chỗ xấu, vừa nhìn thấy đối tượng liền đi qua vui tươi hớn hở hỏi tình hình cuộc hẹn.

Tạng Hồ không trả lời, Thương Tứ đi ngay phía sau thấy vậy lập tức can thiệp: "Ngươi hỏi hắn làm cái gì? Hôm nay nếu hắn lại xung động hơn một chút, ngươi liền phải đi vườn bách thú tìm hồ."

"Vườn bách thú?" Ngô Khương Khương thật sự không theo kịp lối suy nghĩ này, chỉ đành quay đầu hỏi Lục Tri Phi.

Lục Tri Phi lại hỏi ngược một vấn đề, "Chị Khương Khương, chị có đọc qua 《Thế giới không tiếng động》 chưa?"

"Đã đọc rồi."

"Vậy chị cảm thấy nhân vật chính là người thế nào?"

Chuyện này đã có thể làm khó cô, Ngô Khương Khương nghiêng đầu vắt óc, bẻ ngón tay dùng lượng từ ngữ có hạn của mình hồi đáp: "Này… Đại khái là ôn nhu, tích cực lạc quan, còn tràn ngập chính năng lượng?"

Lục Tri Phi lại hỏi Tạng Hồ, "Vậy cậu cảm thấy thế nào? Bình thường lúc cô ấy trò chuyện với cậu là thế nào?"

Tạng Hồ nhớ lại, chỉ là càng nhớ thì gương mặt khóc đến bi thương của đối phương lại hiện ra càng rõ, những cuộc đối thoại tràn ngập vui sướng trước đây càng thêm có vẻ châm chọc.

"Rốt cuộc… là vì sao?" Tạng Hồ nhịn không được hỏi.

Một người, có thể ngụy trang bản thân đến loại tình trạng này sao? Mà nó từ đầu đến cuối đều không biết, nàng cũng chưa từng nói một lời nào.

Lúc này, Lục Tri Phi lại nói: "Vừa rồi tôi có nhìn vào túi xách của cô ấy, có một con dao."

"Cái gì? Dao?!" Ngô Khương Khương ngạc nhiên, "Cô ta mang theo dao làm gì? Chẳng lẽ…"

"Sẽ không!" Tạng Hồ lập tức ra cãi lại, "Nàng sẽ không tổn hại ta!"

"Vậy…" Ngô Khương Khương nhìn Tạng Hồ, lại nhìn Lục Tri Phi, phương hướng phát triển của chuyện này thực sự khiến cho cô nhìn không ra nam bắc.

Lúc này, Thương Tứ thở dài, nhún vai nói: "Các người đều còn quá trẻ, chưa thấy qua chuyện đời. Đi theo ta."

Bọn họ là đi tìm Nam Anh, Tiểu Kiều cũng vừa vặn ở chỗ này bồi Sùng Minh, vì vậy cả cái thư trai trừ Lão Trúc Tử ra, toàn bộ đều gom lại một nơi.

Nam Anh tiếp nhận thứ Thương Tứ đưa đến, vô cùng kinh ngạc: "Tóc của loài người?"

"Ngươi giúp ta xem một chút, nàng có bệnh không?"

"Bệnh gì?"

"Tâm bệnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!