Chương 19: Anh là biểu tình bao của em (5)

"Không được gọi cái tên đó." Tiểu Kiều đen mặt trừng mắt nhìn Thương Tứ, biểu tình hờn giận.

Thương Tứ nhún vai, "Một đóa Bạch Mẫu Đơn thuần tịnh làm chao đảo cả bến Thượng Hải, cái tên này không phải rất tốt sao? Năm đó rốt cuộc có bao nhiêu người khuynh đảo nha! Nếu để bọn họ biết Bạch Mẫu Đơn thật ra là nam nhân, còn là một tiểu hài tử, có phải liền rất thú vị không?"

Ngô Khương Khương sửng sốt một chút, phản ứng kịp, "Bạch Mẫu Đơn? Ôi trời ơi ha ha ha ha ha ha ha…"

"Câm miệng." Tiểu Kiều giận dữ, "Đặt một cái tên nữ khí như vậy chỉ vì muốn che giấu thân phận mà thôi."

"Tôi hiểu, tôi hiểu." Ngô Khương Khương cũng biết đó bất quá là mật danh, thế nhưng nhìn gương mặt thiếu niên môi hồng răng rắng của Tiểu Kiều, lại nhớ đến cái tên nọ, đúng là cực kỳ khôi hài mà.

Lúc này, Thương Tứ lại hỏi: "Vừa rồi ở ngoài xa ta còn nghe các người nhắc đến Tàng Tàng, Tàng Tàng là ai?"

Lúc này Lục Tri Phi mới đem cả câu chuyện của Tạng Hồ kể lại cho Thương Tứ, Thương Tứ quả nhiên cười đến không dừng được, "Chiêu này tốt, chiêu này tốt, lần sau ta xem ai không vừa mắt cũng gọi đến như vậy."

Góc độ Thương Tứ nhìn nhận sự việc vẫn luôn không giống người thường.

Lục Tri Phi đối với việc này không có bình luận, thu hồi bút vẽ và bản thảo, đứng dậy đi vào phòng bếp. Thương Tứ khoanh tay, bàn tay xỏ vào tay áo, bộ dạng nghênh ngang đi qua, dựa vào cửa phòng bếp, "Hiện tại còn chưa tới bốn giờ, đã chuẩn bị nấu cơm tối?"

"Ừ, hôm nay phải tranh thủ chút thời gian." Lục Tri Phi lạnh nhạt giải thích một câu, động tác trong tay không hề ngừng lại, đợi phân loại thức ăn xong, cần xắt thì xắt, cần rửa thì rửa, tất cả đâu vào đấy. Thương Tứ dần dần phát giác, cứ như vậy xem Lục Tri Phi nấu ăn cũng là một chuyện cảnh đẹp ý vui.

Người này làm cái gì cũng rất nghiêm túc, yên lặng, đôi tay kia có thể cầm bút cũng có thể nấu ăn, lại cố ý còn đẹp mắt dễ nhìn, ngón tay trắng nõn thon dài, dù là vật gì được cậu cầm lên cũng phá lệ xinh đẹp.

Qua thật lâu, Lục Tri Phi quay đầu lại phát hiện người kia đang đứng trước cửa, còn tưởng là vừa vặn đi ngang qua, tiện tay múc một chén canh gà đưa đến, "Nào, nếm thử một chút."

Thương Tứ vừa nghe có ăn tự nhiên tích cực, nhận lấy chén, lại nghe Lục Tri Phi dặn dò, "Cẩn thận nóng."

Thương Tứ đáp lời, chỉ là động tác uống canh cũng không chậm. Lục Tri Phi nhìn anh ta nóng ruột cũng không xía vào, "Mùi vị thế nào?"

"Cũng không tệ lắm." Thương Tứ tỉ mỉ thưởng thức một chút, "Có hơi nhạt."

Lục Tri Phi như hơi suy nghĩ, có lẽ đang cân nhắc xem phải điều vị thế nào. Mà Thương Tứ lại nhìn lướt qua bàn bếp, lúc này mới phát hiện manh mối, "Những món này không phải hôm đó ta yêu cầu sao?"

Lục Tri Phi hỏi ngược: "Anh không phải nói muốn ăn sao?"

Thương Tứ nghẹn, hắn thực sự là muốn ăn, bất quá tin nhắn hôm đó vốn cũng chỉ là trêu đùa mà thôi, không ngờ đến Lục Tri Phi sẽ làm ra thật. Bất quá, Lục Tri Phi đương nhiên cũng biết đó chỉ là lời nói đùa, thế nhưng cậu lại không biết nên báo đáp Thương Tứ thế nào, vừa vặn Thương Tứ thích món ăn cậu nấu, vì vậy liền làm, không hơn.

Bất quá, năng lực của Lục Tri Phi cũng là có hạn, không thể thực sự nấu một bàn Mãn Hán toàn tịch cho Thương Tứ, kết quả chính là —— Mười hai món ăn, bốn hệ ẩm thực chính, chay mặn phối hợp, thu phục toàn bộ thư trai.

"Lục Lục! Giỏi quá!" Thái Bạch Thái Hắc quơ muỗng nhỏ hoa chân múa tay vui sướng, Ngô Khương Khương và Lão Trúc Tử đã cầm chắc đôi đũa, Tiểu Kiều chuẩn bị hộp đựng thức ăn nói là muốn mang đi cho Nam Anh và Sùng Minh đang nghiên cứu trị liệu nếm thử, ngay cả Tạng Hồ vẫn nằm trên giường cũng ngồi xuống bàn, cả thư trai náo nhiệt ồn ào giống như ăn tết.

Thương Tứ ngồi ở chủ vị, uống rượu ăn cơm, nhất thời hứng khởi, đôi đũa nhanh chóng xoay tròn giữa các kẽ tay. Đinh đinh đang, thanh âm dễ nghe quanh quẩn trong phòng khách, Thái Bạch Thái Hắc đứng dậy đem khăn ăn cột vào ngang hông làm váy, nắm tay lắc lư theo tiết tấu bắt đầu nhảy hầu đồng[1].

"Ngô ê a ề à á a a ~~~" Ngô Khương Khương gào khóc thảm thiết.

Một chiếc đũa bị Thương Tứ ném qua, Ngô Khương Khương thương tâm gần chết, "Tứ gia, ngài ghét bỏ tiểu nhân."

"Ngươi đang hát cái gì đó? Đang khóc mộ cho ta à?" Thương Tứ ghét bỏ đến không thèm liếc nhìn, sau đó chuyển hướng sang Tiểu Kiều đang ngồi bên cạnh, trêu chọc: "Loại chuyện này nên để người chuyên nghiệp làm, Bạch Mẫu Đơn, đến hát một đoạn xem?"

"Không hát." Ngữ điệu Tiểu Kiều cứng ngắc.

"Đừng gạt ta, lão sư của ngươi từng nói ngươi biết hát hí khúc." Vẻ mặt Thương Tứ chính nghĩa giống như đang bắt được tội lỗi của người khác, Tiểu Kiều trợn trắng mắt nhìn trời một chút, thầy, người hại học sinh rồi.

Bất quá, cuối cùng Tiểu Kiều cũng không có hát, muốn nghe Bạch Mẫu Đơn hát sao, trừ phi có người không muốn sống.

Lục Tri Phi tuy rằng không thích ầm ỹ, thế nhưng nhìn cả phòng náo nhiệt như vậy, đặt mình trong đó lại khiến trái tim cậu nhảy nhót lợi hại hơn bất cứ khi nào trong quá khứ. Giống như con sư tử bằng đá trước cửa nhà cũ ở cố hương, tuy rằng không rời đi được nhưng vẫn luôn thích xem lễ hội bên ngoài chiêng trống ngập trời.

Chỉ là Tạng Hồ dường như có chút không yên lòng, Lục Tri Phi suy nghĩ một chút, đưa điện thoại qua, "Cho cậu."

Tạng Hồ thoáng hơi do dự, nhận lấy, nhỏ giọng nói lời cảm tạ. Ngô Khương Khương thấy vậy liền trêu chọc đối phương, hỏi có phải muốn tâm sự với con gái không, Tạng Hồ cũng không phủ nhận, bàn tay cầm điện thoại có chút co quắp. Lục Tri Phi cảm thấy gương mặt bị lông tơ che giấu của đối phương giống như có điểm đỏ lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!