"Tri Phi Tri Phi, cậu mau tới đây! Mau tới đây!"
Lục Tri Phi đang rửa chén chợt nghe Ngô Khương Khương đứng ở bên ngoài phòng bếp gọi vọng vào. Vẻ mặt Ngô Khương Khương nhịn cười có chút vất vả, phảng phất đã rình được một bí mật lớn nào đó, bên này kêu gọi Lục Tri Phi, bên kia lại gọi cả Thái Bạch Thái Hắc.
Mấy phút sau, Ngô Khương Khương lặng lẽ mang theo bọn họ chạy đến trước phòng Tạng Hồ, xuyên qua khe hở cửa sổ nhìn trộm Tạng Hồ đang chơi điện thoại ở bên trong.
Lúc này Tiểu Kiều vừa vặn đi ngang qua, "Các người làm gì thế?"
"Suỵt!" Ngô Khương Khương vội vàng kéo Tiểu Kiều ra phía sau, thần bí hề hề chỉ về phía cửa sổ. Tiểu Kiều nhíu mày, thăm dò nhìn qua, chỉ thấy Tạng Hồ đang giơ điện thoại ngắm về phía bản thân, không ngừng lựa chọn góc độ, sau đó nỗ lực biến ảo biểu tình, tuy rằng… những biểu tình này trong mắt người khác là không sai biệt lắm.
Tiểu Kiều nghi hoặc, "Hắn đây là đang…"
"Tự sướng." Lục Tri Phi một lời nói toạc ra chân tướng.
Ngô Khương Khương lập tức nói: "Xem, tôi đã nói nó đang tự sướng mà!"
"Chuyện này thì có gì kỳ quái." Lục Tri Phi nói, xoay người rời đi, cậu còn chưa rửa chén xong đâu. Thích tự sướng thì tự sướng là được rồi, cậu có thể tiếp thu điện thoại của mình nhiều thêm một đống hình tự sướng của Tạng Hồ.
Tuy rằng, một con Tạng Hồ trưng ra gương mặt than trào phúng, nghiêm trang tự sướng… quả là một chuyện rất thần kỳ.
Nhưng mà Ngô Khương Khương lập tức đuổi theo, bí hiểm nói: "Nếu như chỉ là tự sướng, cậu cho rằng chị sẽ ngạc nhiên như vậy sao? Chị vừa vào trong dọn chén, biết chị phát hiện cái gì không? Hắn dùng ảnh tự sướng của mình làm biểu tình bao! Thật là biểu tình bao đó! Hắn còn tự mình làm ảnh động, phối hợp văn tự!"
Bước chân của Lục Tri Phi dừng lại, "…"
Tiểu Kiều theo ngay phía sau cũng dừng lại, tiếp đó quả đoán quay đầu, nằm dài trước cửa sổ nhòm vào trong.
Tạng Hồ còn đang tự sướng, tự sướng xong thì kiểm tra ảnh chụp, móng vuốt phải vạch vạch trên màn hình một chút, xem tấm này không hài lòng, tấm kia không hài lòng, sau đó lại giơ tay lên tự sướng. Lần này hình như rốt cuộc cũng hài lòng, cúi đầu nhanh tay sửa sửa sửa.
Trong đáy mắt Tiểu Kiều toát ra nét thầm than sợ hãi, cảm giác mình vừa bị tân thế giới rửa tội một lần. Bế quan lâu như vậy mới đi ra, loài người biến dạng còn chưa tính, vì sao ngay cả yêu quái cũng biến thành khó thể nắm bắt như vậy rồi? Nghề tróc yêu sư của bọn họ chẳng phải là muốn bế mạc sao?
Mà đúng lúc này, Tạng Hồ lại thay đổi một góc độ, nó muốn làm ảnh động, sau đó phối hợp ảnh vừa rồi để xem, hiệu quả khẳng định rất tốt.
Nói làm liền làm, nó lập tức đưa lưng về phía nguồn sáng, sau đó giơ điện thoại bắt đầu nhanh chóng lay động đầu. Một, hai, ba! Mắt trợn trắng!
"Chuyện gì vậy? Hắn trúng gió rồi sao?" Ngô Khương Khương nhô đầu ra.
Tiểu Kiều không nói gì, cậu cảm giác mình cần an tĩnh.
Tạng Hồ bắt đầu lắc lư, lần này là chụp ba tấm liên tục, cảm thấy hẳn là đã đủ rồi, vì vậy lập tức cúi đầu xem ảnh, tiện thể sửa sửa. Kết quả, trong tấm ảnh vừa chụp được, ngoài cái sổ sau bóng lưng của nó, bên trái một Tiểu Kiều đang há hốc mồm, bên phải một Ngô Khương Khương đang trợn mắt.
Tạng Hồ: "…"
"Hắn thế nào cứng lại rồi?" Ngô Khương Khương có chút khẩn trương.
Lục Tri Phi không biết đã tránh ra sau lưng bọn họ từ lúc nào, sâu kín nói: "Bởi vì cậu ta phát hiện các người."
Đã liên tục bị người chụp được hai lần, Tiểu Kiều đối với chuyện này thật sự không muốn nói gì.
Ngô Khương Khương đầu đầy mồ hôi.
Làm sao bây giờ, quá xấu hổ.
Siêu cấp xấu hổ.
Nếu lúc này chạy đến hỏi đối phương xin một bộ sticker có phải sẽ tự nhiên thêm một chút?
Thật xấu hổ, nhưng vì sao còn buồn cười đến thế này.
Má ơi, cứu mạng nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!