"Cổ?" Nam Anh vô cùng kinh ngạc.
Thương Tứ cầm ấm trà lên rót cho mình một chung, chậm rãi nói: "Đây là chuyện xảy ra trước khi ta gặp ngươi, vậy nên ngươi không biết là phải. Lúc ấy, trong thiên địa còn có một loại tồn tại đặc biệt, đó chính là thần trong miệng nhân loại."
Câu cuối cùng này Thương Tứ là nhìn Lục Tri Phi nói, "Ngươi biết thần đến tột cùng là cái gì không?"
Lục Tri Phi lắc đầu.
"Thần, chính là linh thể được thiên địa dựng dục từ lúc hỗn độn sơ khai, dùng để ổn định Thần Châu, bảo hộ vạn vật. Sau đó, rất nhiều người và yêu quái có pháp lực cao cường phá vỡ hạn chế của thiên đạo, vì vậy cũng thành thần. Thế nhưng, theo nhân loại sinh sôi nảy nở, nguyên khí trong thiên địa bị tiêu hao càng lúc càng nhiều, đã không còn người có thể thành thần nữa.
Mà nhân loại khi phát triển đến một trình độ nhất định liền trở thành chúa tể của thế gian, đó là lúc nhân loại không cần thần hộ tống, phần lớn thần đều sẽ theo đó quy về tiên giới."
Thương Tứ uống một hớp, nói tiếp: "Sở dĩ thần càng ngày càng ít, cuối cùng cũng chỉ còn sót mấy cái như vậy, tồn tại tồn tại liền thành lão bất tử. Một đám lão bất tử mỗi ngày nhàm chán tụ tập trên Chung Nam sơn chơi cờ, có một ngày ta vừa vặn có việc đi qua, bọn họ liền lôi kéo ta cùng chơi một trò chơi. Thật sự, ta không phải đang đùa."
Thương Tứ nhún vai, Lục Tri Phi hờ hững.
"Các ngươi đã chơi trò gì?" Nam Anh hỏi.
"Chúng ta sáng lập một người." Thương Tứ nói: "Nói đúng ra, vì không phá vỡ sự cân bằng của thiên địa, chúng ta ban đầu chỉ là viết hắn ra trên giấy, ngươi thêm một khoản ta thêm một khoản, như vậy ai cũng không thể dự liệu được sự phát triển tiếp theo của câu chuyện, ai cũng có thể từ trong đó cảm nhận lạc thú. Ta trong lúc nhàn rỗi buồn chán liền thêm một câu —— thử nhân diện nhược hảo nữ, quá vu mạo mỹ, toại dĩ bạch sa già diện (Dung m ạ o ng ườ i này còn đ ẹ p h ơ n n ữ nhân, nh ư ng v ì qu á xinh đ ẹ p nên m ớ i dùng khăn sa che m ặ t). Bất quá ta cũng chỉ thêm một câu như vậy, rồi rời đi Chung Nam sơn. Ai ngờ được, đợi ta lần nữa trở về, sự tình đã xa xa vượt ra ngoài dự liệu."
Năm đó, Thương Tứ cũng không biết đã cách bao lâu, hắn lần nữa trở về Chung Nam sơn. Đối với những kẻ như bọn họ mà nói, thời gian đã mất đi ý nghĩa nguyên bản.
Trong lương đình đã không còn nhìn thấy bóng dáng của thần, bọn họ có lẽ đều đã chết, có lẽ đã trở về, bất quá thế gian đã không còn người thấy qua bọn họ, chỉ có gió thu xào xạc cuốn từng vốc lá khô, thổi qua vạt áo của Thương Tứ, mở ra trang sách đã phiếm vàng.
Thần đã không thấy, nhưng sách có thể lưu lại. Đây có lẽ là bản duy nhất của quyển sách do chúng thần tự tay viết xuống.
Năm đó, Thương Tứ rất hiếu kỳ đến cùng bọn họ đã viết câu chuyện kia thành bộ dáng gì, chỉ là sau khi mở ra hắn mới phát hiện —— hắn sai rồi.
"Ta căn bản không nên để cho bọn họ chơi trò chơi này, người mà bọn họ sáng tạo ra tuy có pháp lực cường đại nhưng lại khuyết thiếu nhân tính cơ bản nhất. Hắn căn bản vô pháp dung nhập cùng nhân loại, vô pháp sản sinh lòng gắn bó với tộc quần này, hỷ nộ ái ố nhân gian đối với hắn mà nói hoàn toàn không thể hiểu được, bởi vì ngay cả những kẻ sáng tạo ra hắn cũng không có năng lực đó.
Bết bát hơn chính là," Thương Tứ hơi nhíu mày, "Lực lượng của thần quá mức cường đại, lúc bọn họ đặt bút viết đã không cẩn thận đem pháp lực lưu lại trong quyển sách kia. Lực lượng của chúng thần mở ra một không gian hoàn toàn mới, mà những lực lượng này đến cuối cùng đều tập trung trên người kẻ kia. Lúc ấy ta chỉ là nhìn thoáng qua quyển sách, hắn liền phát hiện được ta."
Mà một cái liếc mắt nọ cố nhiên là phi thường rùng rợn, Thương Tứ mở ra trang sách, ánh mắt lại xuyên thấu qua văn thự thấy được một thế giới khác, mà trong thế giới kia lại có một người ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh mắt người nọ lạnh lùng, cô độc, không phải là ánh mắt của nhân loại cũng không có sự bình tĩnh của thần. Còn cái thế giới kia, cây cỏ khô cằn, phi điểu tuyệt tích, hoang tàn vắng vẻ, chỉ có một mình kẻ đó đứng giữa vạn khoảnh hoang nguyên, ngẩng đầu nhìn trời.
"Ta ngửi được một tia khí tức hủy diệt." Nhãn thần Thương Tứ đọng lại, "Nếu như không ra tay ngăn cản, hai thế giới tất phải phát sinh va chạm, đến lúc đó hiện thế cũng sẽ chịu ảnh hưởng. Ta tuyệt không thể để một nhân vật nguy hiểm như vậy thoát ra khỏi sách, vì thế lập tức đi tìm Tinh quân mượn Phán quan bút, thấm chu sa của ta, một bút đem hắn bóp chết trong sách."
Một chữ "tử" đỏ tươi xuất hiện giữa thiên không tại hoang nguyên, giống như một ấn chương xưa cổ bị bàn tay vô hình nào đó đè xuống. Màu đỏ phô thiên cái địa cuồn cuộn ập đến, đại địa bắt đầu nứt ra, bầu trời theo đó đổ nát, mà người nọ vẫn cứ ngẩng đầu nhìn trời như trước, trong ánh mắt không hề gợn sóng.
"Vậy hắn cũng đã đã chết, vì sao còn gặp được?" Nam Anh kinh ngạc.
"Ta cũng không biết, có lẽ trong một khắc cuối cùng, hắn thành công chạy trốn từ thế giới băng liệt nọ đến hiện thế. Nói chung, sau khi ta hủy đi thế giới kia cũng đã thiêu hủy quyển sách nọ tại tự khố trên Chung Nam sơn, hắn đến tột cùng đã trốn ra như thế nào, hẳn là phải trở về xem lại một lần mới biết được."
Chỉ là, đối với Lục Tri Phi mà nói, những việc vừa nghe hết thảy đều quá mức thần dị, cậu không khỏi nhớ đến những lời ba ba từng nói với mình. Có lẽ, con rồng đã chết trên núi Côn Lôn kia cũng là có thật, có lẽ hết thảy mọi việc đều là sự thật mà không phải chỉ là chuyện kể trước khi ngủ.
"Như vậy lại có quan hệ gì với cổ?" Lục Tri Phi hỏi.
Tiểu Kiều trả lời, "Một đám lão bất tử trong lúc rảnh rỗi sáng tạo ra một người để chơi đùa, chuyện này có khác gì nuôi cổ đâu? Chỉ là bọn họ cuối cùng nuôi ra một cái Cổ Vương, còn biết phản phệ."
Lúc này Hồng Anh và Lục Ngạc đã dọn thức ăn lên, vài người vừa ăn vừa ngồi xuống trò chuyện.
Tiểu Kiều buộc khăn ăn cho tiểu chó săn, để nó ngồi ở bên cạnh mình, còn không ngừng gấp thức ăn cho chó cưng. Lục Tri Phi nhìn vào trong mắt thiếu niên, đại khái cũng duy chỉ có khi đối mặt với tiểu chó săn Tiểu Kiều mới trở nên biết săn sóc như vậy.
Nam Anh còn lo lắng nhìn Thương Tứ, "Trăm năm trước ngươi bỗng nhiên rơi vào ngủ say, có phải là có liên quan đến hắn?"
"Khó thể xác định, nhưng cũng tám chín phần mười. Năm đó ta đang tu bổ tòa đại trận Bắc Kinh, củng cố thiên địa nguyên khí xung quanh, chỉ là lúc tu bổ đến điểm mấu chốt cuối cùng thì tự khố ngoại ô bị hủy, mà nó vừa vặn lại là tiết điểm then chốt của đại trận. Ta vì không muốn đại trận tan vỡ, đành phải đem bản thân mình bổ khuyết vào, kết quả lại rơi vào giấc ngủ trăm năm.
Tự khố nhất định là bị người tiêu hủy, thời gian lại tương đồng với lúc Thanh Hành tử vong, mà lúc này Hứa Uyển Linh lại chiếm được tin tức Long tước bút có thể ban sự sống cho vật chết từ kẻi nào đó." Theo phân tích của Thương Tứ, chân tướng năm đó dần dần nổi lên mặt nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!