Chương 141: Tiếng vọng

Thương Tứ chuyên tâm nghiên cứu hồi lâu lại đụng phải nan đề, bởi vì chân hỏa Phượng Hoàng một khi ly thể liền sẽ không chịu sự khống chế, trở nên cực độ táo bạo. Muốn đem nó giam ở một chỗ đã là việc khó, huống chi còn muốn nó ổn định duy trì độ thiêu đốt.

Thương Tứ thậm chí đã nghĩ tới đào một cái hố to tại Đô nghiễm chi dã, dẫn nước suối vờn quanh bốn phía, sau đó ở dưới đáy hố khắc phù văn làm thành một hố lửa. Nếu lượng chân hỏa để lại cũng đủ, hố lửa này có thể thiêu đốt một thời gian rất dài. Thế nhưng làm như vậy lại quá phiêu lưu, Thương Tứ không hy vọng lần sau khi trở về, toàn bộ Đô nghiễm chi dã đều đã bị đốt cháy chỉ còn tro tàn.

Kỳ thực đề nghị của Kiến mộc là phương pháp khả thi nhất, trong ngũ hành thì mộc sinh hỏa, Kiến mộc không chỉ là đứng đầu mộc hệ mà còn là lương đống chi mộc, có thể chống đỡ thông đạo tiên phàm tự nhiên cũng có thể chịu được sự thiêu đốt của chân hỏa. Thế nhưng chuyện này không thể nghi ngờ sẽ đem một tia sinh mệnh cuối cùng của Kiến mộc cùng nhau thiêu trụi, đây là chuyện bọn họ đều không muốn nhìn thấy.

Cố tình, Kiến mộc hết lần này đến lần khác lại là một cụ ông rất có tinh thần cống hiến vì tập thể, từ sau khi Thiên đế đắc đạo, tinh thần giác ngộ của Kiến mộc cũng chợt nâng cao. Bất quá Thương Tứ còn nhớ rõ, lúc Kiến mộc còn tráng niên cũng là một vị đại thúc rất có cá tính.

Hắn vẫn chưa quên có một lần, không biết là vị thần tiên xui xẻo nào vội vàng chạy về Thiên đình báo cáo công tác, một chân dẫm sai làm gãy mấy chồi lá của Kiến mộc, kết quả trực tiếp bị Kiến mộc hất xuống, ngã như chó gặm bùn.

"Ngài nói thử xem, vì sao ngài già rồi tính tình cũng thay đổi như vậy?" Thương Tứ vừa tiếp tục suy nghĩ vừa tán gẫu cùng Kiến mộc.

Kiến mộc đáp: "Thay đổi không tốt sao?"

"Không đủ hăng hái."

"Không phải người nào cũng có thể giống như ngươi, đã sống lâu như vậy vẫn là cái dáng vẻ ban đầu kia."

"Ta hiện tại chính là người tốt." Thương Tứ ôm lấy khóe miệng tự mình khoe khoang.

"Vậy ngươi trước đây tuyệt đối là kẻ xấu, còn thường xuyên chỉ thị tiểu Phượng Hoàng giúp ngươi phóng hỏa." Kiến mộc mỉm cười bất đắc dĩ nhưng cũng tràn đầy hoài niệm, thời điểm đó Thương Tứ còn có bộ dạng của một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, bất quá tiểu Phượng Hoàng còn nhỏ hơn nhiều, chỉ có lửa là đủ lớn. Đứa nhỏ kia vừa phun lửa một cái, tràng diện liền trở nên xinh đẹp, cả một vùng rộng lớn đều bị hỏa thiêu, sau lưng là một chuỗi dài yêu quái đuổi theo truy sát.

Thế nhưng kẻ chủ mưu sau màn như Thương Tứ còn chơi ác, chỉ ở bên cạnh uống rượu vỗ tay, cười đến cả người đều run rẩy.

Thương Tứ ở khoảng thời gian đó, chính là giai đoạn tuổi trẻ khinh cuồng nhất trong đời.

Một thân áo bào tay rộng phóng đãng không thể kềm chế, uống rượu đến hứng khởi liền vỗ bàn hát vang, thiên hạ không có nơi nào hắn không dám đi, cũng không có loại rượu ngon nào mà hắn chưa uống.

Thiên thượng nhân gian, người vì hắn mê muội cũng không ít, thế nhưng hết lần này đến lần khác, Thương Tứ đều giống như một cơn gió phóng túng, thổi qua liền không thấy tung tích.

Trước đây khi Thiên đế ngồi dưới tán cây trò chuyện với Kiến mộc cũng từng đề cập đến Thương Tứ, ngài nói Kiến mộc nên quản thúc Thương Tứ một chút, nói là nếu như sau này thần tiên đều biến mất rồi mà vị đại gia này vẫn có thể ngoan cường sống tiếp, vậy cũng coi như hạt giống duy nhất còn sót lại của Thiên giới, không thể để hắn làm bại hoại danh tiếng bọn họ gầy dựng.

Thiên đế thậm chí còn giúp hắn làm mai, ép Thương Tứ đi Dao Trì gặp đủ loại tiên nữ.

Sau đó cũng không biết thế nào, Thương Tứ ai cũng không vừa mắt, lại chạy đi mở một cái thư trai. Chúng tiên nữ nước mắt như hoa tắm trong sương, có người nói khi ấy mực nước của Dao Trì cũng phải dâng lên thêm chừng ba phân.

Thiên đế cho rằng trong việc này nhất định có chuyện gì đó xảy ra, ngài thực sự không thể lý giải được hành vi của Thương Tứ. Sau đó Thiên đế lại đi hỏi hảo hữu của Thương Tứ là Tinh quân, Tinh quân chỉ trả lời một câu "Hắn có bệnh".

Kiến mộc thật ra cũng không quá lý giải, thế nhưng là kẻ đã chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của Thương Tứ, đối với việc con yêu quái này mãi vẫn không tìm được người bầu bạn Kiến mộc cũng không khỏi âm thầm lo lắng. Mãi đến khi Thương Tứ mang theo Lục Tri Phi xuất hiện ở trước mặt Kiến mộc, một tia đau buồn kia rốt cục cũng chịu tan thành mây khói.

Giờ khắc này, Lục Tri Phi đang gối lên đùi Thương Tứ ngủ say, trên người còn đắp ngoại bào của người nọ. Thương Tứ một tay nhẹ nhàng vỗ về mái tóc của thanh niên, một tay cầm cành cây trên đất vẽ loạn, tư thế ngồi tuy rằng có hơi biếng nhác, thế nhưng suốt vài giờ cũng chưa từng xê dịch chút nào.

Lục Tri Phi ngủ được rất say, mà Thái Bạch Thái Hắc đang ngủ trong ngực cậu còn mê man hơn nữa. Thương Tứ cẫn chăm chú vào chuyện trong lòng, thỉnh thoảng khi liếc nhìn Lục Tri Phi trên môi đều hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Như vậy thật tốt, Kiến mộc nghĩ, cứ như vậy một gốc cây như lão cũng không còn chuyện gì vướn bận nữa rồi.

Ngày hôm sau, khi Lục Tri Phi thức dậy, trên nền trời vẫn chưa có một chút tia sáng nào, chỉ có ngọn đèn cá chép đang lơ lửng giữa không trung chớp mắt với cậu, thổi ra vài cái bong bóng như đang nói lời chào hỏi.

"Dậy rồi?" Thương Tứ vuốt nhẹ mấy sợi tóc trên trán ái nhân, còn có chút xấu xa véo nhẹ mũi đối phương.

Lục Tri Phi vừa thức dậy còn có chút mơ hồ, để mặc hắn trêu đùa với mình, lại quay người chôn mặt vào đùi hắn ngủ thêm năm phút nữa.

Năm phút trôi qua, Lục Tri Phi rốt cục thanh tỉnh, ngồi dậy nhìn Thương Tứ, hỏi: "Anh thức suốt cả đêm sao?"

"Ừ." Thương Tứ cũng không gạt cậu, "Cái pháp trận em nói, ta sắp thiết kế ra rồi."

"Thật sự có thể sao?" Lục Tri Phi quả thực khấp khởi vui mừng.

"Đương nhiên, em phải biết là, người đàn ông của em không gì không làm được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!