Chương 140: Trà

Một ngày đêm nữa lại vô thanh vô tức lướt qua Đô nghiễm chi dã, nhưng hôm nay nơi này lại có chút bất đồng. Trước đây, bất luận là một ngày nào đều có chút khô khan kéo dài dằng dặc, nhìn không thấy hy vọng cũng không thấy quang minh, cho dù là mấy trăm hay mấy nghìn ngày đêm đều không có cái gì khác biệt.

Thế nhưng hôm nay, thời gian giống như đột ngột biến nhanh.

Nhóm yêu thú chạy loạn khắp nơi, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn đám lửa đang bốc cháy ngùn ngụt xung quanh, hỏa quang phản chiếu trong đồng tử của bọn chúng cũng giống như đang thiêu đốt cái gì đó.

Bọn chúng bắt đầu bất an, nôn nóng, khủng hoảng, có nhóm hoặc ngửa mặt lên trời hú dài, hoặc lại có nhóm trực tiếp lao vào nhau hung hăng cắn xé một trận để giải tỏa sự bức bối trong lòng. Tất cả đều là mồi lửa, chậm rãi bén vào trong lòng bọn chúng, sau đó lại thiêu đốt máu thịt và huyết quản từ bên trong, khiến bọn chúng gần như bị thiêu trụi thành tro bụi.

Chúng nó đang kinh hoảng chuyện này, bất quá tình cảnh Lân Phiến biến hóa kia lại khắc thật sâu vào tâm thức của bọn chúng, hoàn toàn không thể xua tan. Ẩn giấu sâu trong thái độ nôn nóng kia là những gì? Vì sao phải lo lắng nhiều như vậy? Vì sao phải khẩn trương đến như vậy?

Chúng nó không ngừng dốc sức chạy, dùng tiếng hú dài dã tính và hành động chém giết mạnh mẽ đến bứt phá lớp gông cùm xiềng xích nọ, từ trong máu tươi đầm đìa tìm kiếm sự đột phá.

Lục Tri Phi vùi vào lòng Thương Tứ, đứng dưới sự che lấp của tán Kiến mộc dày rậm, quan sát tất cả mọi việc phát sinh ở bên ngoài. Máu tanh, bạo lực, thảm thiết, chấn động… tất cả đều làm cậu đứng sững thật lâu không thể phát ra thanh âm.

Thế nhưng cái ôm của Thương Tứ lại là ấm áp, điều này khiến cho Lục Tri Phi một chút cũng không cảm thấy sợ hãi, mà Thái Bạch Thái Hắc càng là ngồi phịch trên đùi Thương Tứ trực tiếp ngủ say, tâm tư hời hợt đến không gì sánh kịp.

Đến gần nửa đêm, Cửu Ca và Lân Phiến rốt cục cũng trở về.

Lân Phiến sau khi trải qua một ngày học tập kiến thức cơ bản của nhân loại, tư thế đi đường đã bình thường hơn rất nhiều, cũng mặc vào quần áo sạch sẽ, thoạt nhìn vẫn là một thiếu niên rất sáng láng.

Là một thiếu niên có sừng trên trán.

"Mọi người khỏe không?" Thiếu niên Lân Phiến lễ phép chào hỏi, hai mắt lấp lóe quang mang, khuôn mặt ửng hồng, bàn tay quơ quơ có một chút cảm giác đáng yêu ngờ nghệch.

Thái Bạch Thái Hắc thở phì phò leo lên đầu Thương Tứ, lớn tiếng trả lời, "Đều rất khỏe!"

"Đã ăn cơm chưa?" Lân Phiến cảm thấy được cổ vũ, không ngừng cố gắng.

"Không có!" Thái Bạch Thái Hắc giơ lên đôi tay nhỏ bé.

Lục Tri Phi nhìn về phía Cửu Ca, "Đây là anh dạy?"

Cửu Ca nhún vai, y thực sự đã lăn lộn ở thế giới loài người rất nhiều năm, thế nhưng muốn y dạy kẻ khác cách làm người lại thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu. Vì vậy y không tự chủ được đưa ánh mắt hướng về phía Thương Tứ, Thương Tứ lại trả về một cái trợn trắng, "Người của chính mình, chính mình dạy dỗ, đừng cứ trông cậy vào ta."

"Tứ gia, ta có thể giúp ngài mua hộ rất nhiều đồ vật!" Cửu Ca tỏ ý lấy lòng, thế nhưng Thương Tứ lại không hề dao động.

"Lần này bảo đảm trong vòng ba tháng liền gửi về đến tận nơi!" Cửu Ca thề thốt, thế nhưng Thương Tứ vẫn không chút nao núng, đồng thời còn nhắc nhở: "Thiếu niên một sừng của ngươi chạy rồi."

"A?" Cửu Ca quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lân Phiến đang chạy băng băng trong đám cỏ, đi lại như gió, y vội vàng hô to, "Ngươi đi đâu vậy!"

"Săn bữa tối!" Lân phiến cũng không quay đầu lại, vừa rồi Phượng Hoàng đã dạy hắn, ở thế giới loài người phải bỏ ra sức lực mới nhận được hồi báo, muốn có cơm ăn phải nỗ lực lao động.

Vả lại, vừa rồi hai bé mập kia cũng nói như vậy.

Lục Tri Phi vây xem toàn bộ quá trình dám khẳng định, đây tuyệt đối là do Thái Bạch Thái Hắc cố sức giật dây, hai bé mập này vì đồ ăn không gì là không làm được!

"Nỗ lực lên! Nỗ lực lên!" Thái Bạch Thái Hắc nhiệt tình vỗ tay, gương mặt tròn trịa như bánh bao mang đầy nét ngây thơ. Sau đó một khắc, bọn họ liền thấy Lân Phiến một cước đá bay con heo thú bộ dạng tương tự heo rừng, tiếp theo hung tàn lao lên cắn cổ đối phương.

"Phụt!" Máu tươi phun trào, tiếng hoan hô của Thái Bạch Thái Hắc hơi ngừng lại, bốn cánh tay béo nẫm cứng lại giữa không trung, gió thổi qua, lạnh thấu tim. Lục Tri Phi chọt chọt cái mặt tròn xoe của hai bé, chà, hóa đá rồi.

Cố tình, lúc này Lân Phiến còn quay đầu lại nhìn Thái Bạch Thái Hắc nở nụ cười tranh công, vừa nhếch miệng, máu tươi đã nhỏ giọt rơi xuống.

Hàm răng của Thái Bạch Thái Hắc bắt đầu run lên, cố gắng nhịn được hai giây, sau đó hít mũi một cái "Oa oa" hai tiếng khóc lớn.

"Đáng đời." Thương Tứ nói.

Cửu Ca cũng giận điên người, tiến tới nắm lấy sừng trên dầu Lân Phiến, một đường kéo về. Lân Phiến bị nắm yếu điểm, vừa giãy dụa vừa loạn kêu, thế nhưng đến cùng vẫn là không đánh lại được Cửu Ca, từ một con mãnh thú giương nanh múa vuốt biến thành một thiếu niên yếu đuối chỉ có thể khóc thút thít.

"Buông sừng của ta ra! Buông ra!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!