Chương 139: Niềm vui sướng

Sau khi lớp cháy bên ngoài bong tróc ra hết, một thiếu niên thân người mảnh khảnh xuất hiện trước mặt mọi người. Làn da của đối phương rất trắng, tóc đen ngang vai không dài không ngắn, mà khiến người ta chú ý nhất là phần xương bướm ở phía sau người của cậu còn hiện ra hai đường vảy bạc ánh xanh, mang theo một sự mỹ lệ huyễn hoặc.

Đây nhất định là Lân Phiến không thể nghi ngờ, nó đã hóa hình thành công rồi.

Cửu Ca mừng rỡ gọi tên Lân Phiến, trong ánh mắt phát ra một niềm vui tột độ như vừa nhận tin vợ mình bình an sinh ra một thằng nhóc béo mập. Lân Phiến nghe được thanh âm của Cửu Ca, hai tay chống lên mặt đất chậm rãi ngẩng đầu, ngay giữa tráng còn mọc ra một cái sừng nhỏ.

"Ây nha." Cửu Ca nhịn không được ngồi xổm xuống đưa tay sờ soạng.

Nhưng mà phản ứng của Lân Phiến lại giống như vừa bị chạm vào một bộ vị cực kỳ riêng tư nào đó, cả người lập tức rụt về phía sau, giống như thú non bị dọa cho hoảng sợ, "Đừng sờ!"

"Được, được, được, ta không sờ." Cửu Ca bất đắc dĩ, "Ngươi có thể tự mình đứng lên sao?"

Lân Phiến nhìn Cửu Ca lại nhìn xung quanh một chút, cả đám người và yêu thú đều mở to mắt trừng trừng nhìn nó, thế nhưng trong lòng của nó còn chưa quá rõ ràng. Lại cúi đầu nhìn nhìn tay của mình, đó là bàn tay của con người, tuy rằng móng tay thoạt nhìn vẫn còn rất sắc bén…

Không thể hoài nghi, nó đã biến thành nhân loại.

Biến thành nhân loại rồi!

Sự kích động tới chậm mấy nhịp đánh thẳng vào nhận tri của Lân Phiến, cái sự thật "Biến thành nhân loại" này khiến y đột nhiên cảm thấy được từng mạch máu trong cơ thể đều tràn đầy lực lượng.

Đã biến thành nhân loại, cậu liền không cần bị giam giữ tại nơi này!

Đã biến thành nhân loại, cậu có thể theo Phượng Hoàng cùng ra ngoài rồi!

Lân Phiến kích động lập tức đứng thẳng dậy bằng hai chân, nhìn quanh bốn phía, tầm nhìn lúc này đã cao hơn trước kia khá nhiều. Từ góc độ này quan sát, khoảnh trời trước mặt càng thêm rộng mở, không khí càng thêm mát mẻ, toàn bộ Đô nghiễm chi dã giống như cũng đã xảy ra biến hóa vô cùng vi diệu.

Cỏ hoang, cỏ hoang mênh mông vô bờ không thấy được điểm tận cùng, trước đó thảo nguyên hoang vu này vẫn giống như một cánh rừng sương mù dày đặc bao phủ hết cả thân thể, khiến bọn họ hít thở không thông, thế nhưng hôm nay hết thảy đều đã đổi khác.

Hắn muốn đem sự vui sướng này chia sẻ với Phượng Hoàng, nào ngờ vừa mới xoay đầu đã bị một cái áo khoác ném qua che khuất tầm nhìn

"Trước hết mặt quần áo vào đã!" Cửu Ca đỏ mặt, y thì không sao cả, thế nhưng Tứ cô nãi nãi còn ở đây! Lỡ như Tứ cô nãi nãi bị đau mắt đỏ, Tứ gia lại muốn móc mắt của y ra thì làm sao bây giờ?!

Chuyện Tứ gia thích bao che khuyết điểm thì không nói làm gì, đối phương còn có một tập quán phi thường tốt, đó chính là có ai chọc đến hắn, hắn liền trực tiếp nhắm vào lão đại của kẻ đó, nói là như vậy tương đối tiết kiệm thời gian. Nếu như lão đại của đối phương cảm thấy oan uổng thì phải làm sao bây giờ?

Tứ gia sẽ nói: Ngươi quản tiểu đệ của ngươi, ta lại quản ngươi là được. Ngươi không muốn để ta quản sao? vậy thì đi chết đi.

Do đó cái biệt hiệu lừng lẫy "Cửu thiên thập địa duy ngã độc tôn – thuận ta thì sống nghịch ta thì chết – chân chính – Đại ma vương" kia cũng không phải chỉ là nói không.

Bất quá Cửu Ca không nhìn thấy được, trong nháy mắt Lân Phiến đứng thẳng dậy Thương Tứ đã ôm cổ Lục Tri Phi ấn vào trong ngực mình, che chắn đối phương không một kẽ hở.

Mũi của Lục Tri Phi va vào vòm ngực rắn chắc của Thương Tứ, khổ sở nghiêng mặt sang một bên lại bị người kia giữ đến gắt gao, cậu chỉ có thể vỗ vỗ đối phương, "Anh buông tay."

"Đừng nhúc nhích, có lưu manh." Thương Tứ nói.

"Anh mới là lưu manh." Thanh âm Lục Tri Phi trầm trầm, mặt của cậu dán vào ngực Thương Tứ, tiếng tim đập vững vàng kia trực tiếp truyền vào trong tai cậu, hai người áp sát đến như vậy, Lục Tri Phi không khỏi cảm thấy bản thân bị khí tức của Thương Tứ bao vây.

Thương Tứ khẽ cười, lồng ngực theo đó rung động, "Bởi vì ta là đại lưu manh nên mới có thể độc chiếm một viên bánh trôi vừa tròn vừa lớn, những tên lưu manh khác chỉ có thể đi chết hết đi."

Lục Tri Phi không nhìn thấy tình huống bên ngoài, nghe được Thương Tứ nói như vậy càng không muốn nhìn.

Mà cả người Cửu Ca lại giống như bị điện giật, bắn lên một cái. Y không có nghe lầm, vừa rồi khi Thương Tứ nói câu sau cùng đã nhìn chằm chằm sang bên này, ngữ điệu của ba chữ "chết hết đi" thực sự là chân thành hiếm gặp.

Thương Tứ lần này thực sự là giận đến bùng nổ, lại có dám chạy đến trước mặt Viên Viên nhà hắn chơi trò phô bày cơ thể, quả thực tức đến giơ chân mà, may là Cửu Ca cơ linh, đã nhanh chóng lôi kéo Lân Phiến tránh qua một bên.

Hai người nhanh chóng chạy xa, đợi đến khi bóng dáng của Thương Tứ và Lục Tri Phi đã biến thành hai cái chấm nhỏ mới chịu dừng lại.

Lân Phiến khoác áo của Cửu Ca, lần đầu tiên dùng hai chân chạy vội hắn cảm thấy đặc biệt kỳ lạ, gần như cách mỗi ba giây lại phải cúi xuống nhìn đôi chân dài lạ lẫm của mình. Sau khi dừng lại còn nâng chân lên nhìn một chút, đổi chân nhìn thêm một chút, nâng lại chân cũ nhìn một chút, da thịt trắng bóng đong đưa trước mặt khiến Cửu Ca cũng quáng mắt.

"Dừng!" Cửu Ca nghiêm mặt, "Ngồi xuống."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!