"Chủ nhân, Miêu Miêu còn trở về sao?" Thái Bạch Thái Hắc nghiêng đầu hỏi Thương Tứ.
Miêu Miêu tuy rằng không hay để ý đến bọn họ, tính cách cũng có chút cộc cằn, thế nhưng đều đã ở chung nhiều ngày như vậy, cũng là bằng hữu nha.
Thương Tứ mỉm cười xoa xoa đầu hai bé mập không trả lời.
Liễu sinh còn trở về sao? Có lẽ có cũng có lẽ không, ai biết được đâu. Nghĩ nhiều như vậy làm gì, hôm nay vừa vặn là một ngày mới, một ngày mới tốt đẹp nên bắt đầu bằng một bữa sáng hương thơm ngào ngạt.
Vì vậy, ánh mắt của Thương Tứ dán chặt vào Lục Tri Phi, mà Thái Bạch Thái Hắc tự mang rađa tham ăn cũng gắt gao theo dõi, Lục Tri Phi bất đắc dĩ lắc đầu, thế nhưng lúc xoay người đi làm cơm thì khóe miệng lại không tự chủ được cong lên.
Muốn ăn được bữa sáng phong phú thì phải chia sẻ với người khác, đây là đạo lý hai bé mập đều biết.
Vậy nên bọn họ liền cầm lấy thịt nướng, nghiêng nghiêng ngã ngã chạy đến bên cạnh Kiến mộc nói muốn mời Kiến mộc ăn. Lục Tri Phi nhìn hai bé mập ăn đến miệng đầy mỡ, cũng không biết nên nói bọn họ là ngốc hay là thông minh mới đúng.
Rõ ràng ngày thường ngây ngốc ngờ nghệch, ngay cả phương hướng cũng không phân rõ, thế nhưng vừa dính đến đồ ăn liền biến thành tinh ranh khôn lõi.
Hiện tại vì sao hai bé mập lại tình nguyện chia thịt cho Kiến mộc chứ? Còn không phải vì Lục Lục từng nói qua, cây cối sẽ không ăn thịt hay sao?! Như vậy hành động này vừa chứng minh sự rộng lượng của hai bé vừa có thể bảo đảm không cần thực sự chia thịt cho người khác. Cũng chính vì vậy, ngay khi Kiến mộc rung rung cành lá từ chối, hai bé mập liền liếc nhìn nhau —— kế hoạch thành công!
Bất quá, hai bé mập có chút thông minh là sự thật, thế nhưng bọn họ không biết che giấu cũng là sự thật. Thương Tứ liền thuận tay cho mỗi đứa một cục u lớn, bọn họ liền ôm đầu rên rỉ, ra vẻ vô cùng đáng thương..
"Bé mập khôn lõi." Thương Tứ đã đánh giá như vậy.
Kiến mộc lại khuyên bảo: "Bọn họ còn nhỏ đâu."
Thương Tứ không đồng ý, "Nhỏ không phải là lý do để mập thành heo. Ta chưa từng thấy con cá nào mập hơn bọn chúng."
Hai bé mập nghe vậy lập tức nhanh miệng biện giải, ngón tay chỉ về phía dòng suối bên cạnh,, "Cá, cá lớn! Lớn bằng một trăm Thái Bạch Thái Hắc! Thái Bạch Thái Hắc, gầy teo, bé tý!"
"Gầy teo gầy teo cái đầu, mau ăn thịt của các ngươi đi." Thương Tứ tức giận chọt chọt đầu của hai bé mập, khiến cặp má phúng phính bị lún vào một đoạn. Miệng mồm bóng nhẫy, thịt trên má đã có thể tưng lên mấy vòng, thấy liền phiền mắt.
Thái Bạch Thái Hắc bị chê đến có chút thương tâm, vậy nên bọn họ chỉ đành hóa bi phẫn thành sức ăn, tiếp tục ngồm ngoàm nhai thịt.
Lục Tri Phi nhìn mà buồn cười, giơ tay giúp bọn nhỏ lau sạch vết bẩn trên miệng, lại ôn hòa nói: "Không sao hết, ăn nhiều một chút, về nhà còn có một mảnh đất phải cày bừa nữa."
Trong lòng Thái Bạch Thái Hắc khẽ lộp bộp, vừa nhai thịt vừa nức nở, "Hức hức hức hức hức hức…"
Hức hức vài tiếng lại cắn một ngụm thịt lớn, thế nhưng vừa nuốt xuống lại nhớ tới còn một mảnh đất phải cày cuốc, liền không kềm được khóc nấc. Quá đau lòng quá khổ sở mà, Thái Bạch Thái Hắc thật đáng thương.
Thương Tứ thấy vậy liền ngồi bệt dưới đất, dựa vào Kiến mộc cười đến đau xốc hông.
Lúc này, thanh âm của Cửu Ca chợt truyền từ trên đỉnh đầu xuống, "Tứ gia, các người không phải lại đang làm món gì ăn ngon đó chứ?"
Thương Tứ ngẩng đầu, chỉ thấy thanh âm của Cửu Ca truyền qua hình khắc Phượng Hoàng ngay trên đầu mình, vậy nên liền đáp lời, "Đang ăn Mãn Hán toàn tịch."
Lúc này, Cửu Ca đang bị một đoàn yêu thú quấn lấy ở đằng xa, tiến hành nghi thức Thánh quang phổ chiếu.
Y ngồi trên lưng Lân Phiến, được Lân Phiến cõng theo đi giữa đàn thú, Lân Phiến còn cố ý thả chậm bước chân, đầu ngẩng thật cao, bộ dạng giống như đang rất vinh quang.
Mà Cửu Ca vì muốn trấn an đám yêu thú, thời thời khắc khắc phải tỏa ra quang mang chân hỏa của Phượng Hoàng, tự mình biến thành ngọn lửa di động. Vậy nên cho dù ánh mắt của đàn thú xung quanh đều vô cùng thành kính, thế nhưng trong lòng Cửu Ca cũng không phải quá vui vẻ.
Yêu vương của Đô nghiễm chi dã thực sự không phải dễ làm.
Đến đây nào, Thánh quang phổ chiếu nha!
Ta là ánh sáng, ta là quang minh, ta là thần thoại duy nhất!
Cửu Ca buồn chán đến chết chết chống cằm, lúc ngửi được hương vị thịt nướng từ phía xa truyền tới trong lòng không khỏi buồn bực. Y bắt đầu hoài niệm hoa diên vỹ của vùng Firenze, cực quang ở Iceland, còn có cuồng phong ở mũi Hảo vọng.
Cửu Ca là một con Phượng Hoàng nhiệt tình yêu thích tự do và mạo hiểm, y luôn cho rằng, nếu như sứ mệnh của cây cối là cắm rễ xuống đại địa, như vậy sứ mệnh của loài chim chính là bay lượn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!