Chương 13: Thần tượng (6)

"Năm đó, khi bệnh cũ của Cù tiên sinh tái phát, học sinh của người, Hứa Uyển Linh, đã phụng dưỡng bên giường. Hứa Uyển Linh đối với Cù tiên sinh chính là tình căn thâm chủng, đợi khi ngài ấy chết liền muốn theo sau tuẫn tình, lại không biết từ nơi nào nghe được Long tước bút của Cù tiên sinh có thể phó thác linh hồn cho vật chết. Vì vậy, sau khi Cù tiên sinh được hạ táng, nàng lặng lẽ cầm đi Long tước bút và Khốn linh tỏa, sau đó tốn hao hơn mười năm điêu khắc Trầm mộc, dùng Long tước bút vẽ rồng điểm mắt, tạo nên tôi."

Trong giọng nói ôn hòa của Cù Tê mang theo một sợi tưởng niệm, nhợt nhạt vài lời đã đem chuyện cũ kể lại rõ ràng.

"Hơn mười năm?" Ngô Khương Khương líu lưỡi, "Điêu khắc một đoạn gỗ lại phải tốn nhiều thời gian như vậy sao…"

Tiểu Kiều hừ lạnh, "Thầy của ta nào phải dễ dàng phỏng chế như vậy.."

"Đúng." Cù Tê nói: "Hứa Uyển Linh yêu kính Cù tiên sinh còn hơn sinh mệnh của bản thân, vì vậy không cho phép có nửa điểm tỳ vết nào, khắc khắc sửa sửa nghìn lần mới được dáng dấp hiện tại của tôi. Thế nhưng Long tước bút mặc dù có thần thông khiến vật chết sống lại, chỉ là tôi dù sao cũng không phải chính chủ. Sau khi Long tước bút hiển thần thông, không quá nửa tháng khối gỗ sẽ tự động hư thối, nàng cũng chỉ có thể lần nữa thực hiện lại từ đầu.

Vì vậy…"

"Vì vậy nàng nghĩ ra một phương pháp khác, để ngươi đi làm minh tinh, hấp thu niệm lực của người hâm mộ." Thương Tứ nói, "Tựa như Phật gia có lệ dát vàng lên tượng đất, được loại niệm lực này gia trì, thân thể của ngươi có thể bảo trì lâu dài không mục nát, có phải hay không?"

"Quả nhiên cái gì cũng không qua mặt được Tứ gia. Không sai, trước đây nàng từng vì tôi sửa một tòa tiểu miếu, bất quá hiệu quả không lớn. vì vậy, tôi liền đi làm ngôi sao."

"Thế nhưng cho dù người hâm mộ có cuồng nhiệt thế nào, sự ái mộ vẫn có khác biệt với tín niệm lực?" Ngô Khương Khương không giải thích được. Nếu như dựa theo cách lý giải này, cả nước Trung Hoa có nhiều ngôi sao như vậy, chẳng phải đều thành tiên thành phật hết rồi sao?

"Là cốt hương, nàng có một đoạn cốt hương." Cù Tê giải thích, "Đoạn cốt hương đó giống như có thể đem sự cuồng nhiệt của người hâm mộ chuyển hóa thành niệm lực gia trì lên người tôi."

"Là cốt của ai?" Thương Tứ hỏi.

Cù Tê lắc đầu, "Tôi cũng không biết. Nói chung, tôi cứ như vậy dùng danh nghĩa Cù Tê mà tồn gại."

"Thế nhưng thay thế phẩm chung quy chỉ là thay thế phẩm." Trong ngôn ngữ của Tiểu Kiều bao hàm trào phúng.

Nụ cười trên môi Cù Tê mang theo một tia đắng chát, nhưng anh vẫn cứ mỉm cười, không hề phản bác cũng không tức giận, chỉ là chậm rãi trần thuật một sự thật, "Đúng vậy, cho nên tôi chỉ là Cù Tê mà không phải Cù Thanh Hành."

"Ngươi biết là tốt rồi." Tiểu Kiều xoay người ôm lấy chó cưng, trong mắt vẫn lóe ra sát ý, "Hứa Uyển Linh đâu? Đã chết?"

Hứa Uyển Linh chỉ là một nhân loại bình thường, một trăm năm trôi qua, không có khả năng còn sống sót. Cù Tê gật đầu, chợt lại nghe Tiểu Kiều hỏi: "Là bị giết hay tự sát?"

Tự sát hoặc bị giết, Tiểu Kiều không lưu lại khả năng thứ ba cho Hứa Uyển Linh, mà sự thực cũng giống như cách nghĩ tàn nhẫn của cậu —— Hứa Uyển Linh là tự sát.

"Nàng dự cảm được thời gian của mình không còn nhiều, vì vậy trước hết dùng Khốn linh tỏa bố trận, sau đó tự sát ở bên trong. Như vậy, hồn phách của nàng có thể vĩnh cửu lưu lại nhân gian. Nhưng…" Cù Tê thở dài, "Nhưng lại vĩnh viễn bị nhốt bên trong Khốn linh tỏa, nếu như không phải ngày hôm qua nàng cảm nhận được sự tồn tại của Tứ gia, giục tôi mang theo nàng ly khai, có thể đến bây giờ tôi vẫn chưa biết chuyện gì."

Thương Tứ nghe vậy lại nhíu mày, "Nàng làm sao cảm nhận được ta?"

Việc Thương Tứ không thể hiểu được nhất chính là cái này, Hứa Uyển Linh đã chết, tuy rằng trở thành trạng thái linh thể khiến nàng có khả năng cảm nhận được rất nhiều thứ trước đây không nhận biết, thế nhưng nàng bị nhốt trong Khốn linh tỏa, bản thân thứ đó lại có công hiệu cách ly khí tức, nàng làm sao có thể cảm giác được Thương Tứ chứ?

Cù Tê lắc đầu, "Cái này tôi cũng không phải rất rõ ràng."

"Đưa Khốn linh tỏa cho ta, ta tự hỏi nàng." Thương Tứ vươn tay. Hôm nay sau khi hắn mang Cù Tê về, còn chưa kịp cầm đồ vật lại đã nhận được tin nhắn uy hiếp của Tiểu Kiều, vì vậy hiện tại những thứ đó đều còn đang ở trên người Cù Tê.

Cù Tê do dự một chút, nói: "Nàng quả thực chỉ quá yêu Cù tiên sinh mà thôi, từ đầu đến đuôi đều không tổn thương qua bất kỳ người nào."

"Vì thế nên bây giờ ngươi mới còn có thể toàn vẹn đứng ở nơi này nói chuyện với ta." Thương Tứ nói.

Nhưng Cù Tê chỉ mím môi trầm mặc, Thương Tứ nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến cái gì, thần sắc chợt biến. Tay phải giơ lên, ngũ chỉ khẽ nhếch, trực tiếp nắm lấy Cù Tê, bóp cổ đối phương, hỏi: "Khốn linh tỏa và Long tước bút không ở trên người ngươi?"

"Không…" Cù Tê khó thở, lộ ra một tia thần sắc thống khổ.

Mọi người nhìn biến cố bất thình lình này đều ngẩn người, Thương Tứ nheo mắt lại, hỏi: "Có hay không có?"

"Khụ, không… không có…" Cù Tê khó khăn nói, sắc mặt nghẹn đến đỏ bừng.

Lục Tri Phi phát hiện không khí không thích hợp liền bước ra khỏi bếp, liền thấy Thương Tứ gương mặt âm trầm tiện tay vứt Cù Tê qua một bên, tay áo vung tròn, đầu ngón tay mơ hồ có hắc khí lượn lờ, "Ta hình như đã cảnh cáo ngươi, tính khí của ta không được tốt lắm."

Cù Tê ngồi dưới đất tham lam hít khí, "Khụ, khụ… tôi rất xin lỗi, nhưng tôi không thể lấy đồ từ chỗ Uyển Linh, tôi phải bảo hộ nàng…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!