Hôm sau
Lục Tri Phi kết thúc tiết học liền theo lệ thường cùng Mã Yến Yến đi thực tập tại phòng làm việc của Lý Như Tâm. Chỉ là hôm nay Lý Như Tâm lại là tâm thần bất định, liên tiếp xem điện thoại hoặc nhìn ra ngoài cửa sổ. Hỏi ra mới biết, hóa ra Cù Tê là người mẫu chính của buổi biểu diễn lần này, đã hẹn rõ hôm nay phải đến thử trang phục, nhưng đừng nói gặp người, ngay cả di động cũng không gọi được.
Lý Như Tâm gọi điện thoại cho người đại diện của đối phương, người đại diện cũng là hai mắt mờ mịt, cái gì cũng không biết. Mà làm người duy nhất hiểu nội tình, Lục Tri Phi không thể nói ra, chỉ đành mở to mắt nhìn mọi người sốt ruột.
Liên lạc không được với Cù Tê, Lý Như Tâm đành phải báo cảnh sát, nhưng cũng không biết phía bên kia đã nói những gì, dù sao chuyện này cuối cùng vẫn là đè xuống, tiếp tục đi tìm.
Chỉ là người thì nhất định phải tìm, nhưng công việc cũng không thể đình lại. Lý Như Tâm rất coi trọng buổi biểu diễn lần này, bây giờ thời gian còn lại không đầy nửa tháng, nếu xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn thực sự không biết làm thế nào để cứu vãng. Mà dựa theo lời của người đại diện, Cù Tê lần này là tự mình rời đi, giấy tờ tùy thân này nọ đều mang theo bên người.
Cả phòng làm việc đều bị một tầng áp suất thấp bao phủ, thẳng đến Mã Yến Yến bỗng nhiên bật dậy, tung ra một tiếng sét, "Tôi thấy nam thần rồi!"
"Ở đâu? Ở đâu?" Mọi người cấp tốc vây lại, chỉ thấy Mã Yến Yến kích động chỉ vào điện thoại, "Có người gặp nam thần! Còn chụp hình post lên mạng!"
Lục Tri Phi ở ngay bên cạnh Mã Yến Yến, cũng thấy được tấm hình kia trước nhất. Vì vậy, chỉ nháy mắt liền lặng lẽ.
Trong hình, Cù Tê mang theo một balo du lịch loại nhỏ, đeo kính đen đội mũ lưỡi trai, ăn mặc vô cùng khiêm tốn. Anh ta tựa hồ phát hiện có người chụp ảnh mình, ánh mắt là hướng về ống kính, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Không, nói chính xác phải là kinh hoảng. Cái Cù Tê nhìn không phải ống kính mà là một người đứng cách ống kính không xa, chỉ để lộ phân nửa cơ thể trong bức hình, Thương Tứ.
Nhưng có một việc Lục Tri Phi đã đoán sai, đây là lần thứ ba Cù Tê chạm mặt Thương Tứ, mỗi một lần y đều cố hết sức chạy đi, thế nhưng vô luận lựa chọn con đường nào đến cuối cùng cũng sẽ bị tìm được. Đối phương cũng không vội vàng bắt y, mỗi lần đều rất thản nhiên nhìn y chạy trốn, giống như đang dùng hành động nói cho y biết một sự thật vô cùng tàn khốc —— chẳng cần biết mi chạy tới đâu, thế nào cũng không thoát khỏi ngũ chỉ sơn của ta.
Kỳ thực, từ đêm qua Cù Tê đã thử lái xe rời khỏi nơi này, nhưng lại gặp quỷ đánh tường, không cần biết y chạy thế nào cũng sẽ vòng trở về Bắc Kinh.
"Không chạy nữa?" Thương Tứ bước đến trước mặt Cù Tê hỏi.
Cù Tê lắc đầu, buông bỏ tất cả đề phòng và hoảng loạn, chỉ còn lại sự uể oải cùng bất đắc dĩ sâu đậm, "Không chạy nữa."
Thương Tứ nghiêng đầu cười, "Kỳ thực ta có thể dùng một chưởng đập chết ngươi, nhưng ngươi lại sở hữu gương mặt giống Cù Thanh Hành, thực sự quá gian lận rồi. Ngươi tốt nhất nên cho ta một lời giải thích hợp lý, bằng không tính tình của ta đã có thể không tốt lắm."
Cù Tê cười khổ, "Tôi tận lực."
"Đi theo ta đi." Thương Tứ đeo kính râm, tiêu sái như gió.
Người bên ngoài nhìn thấy Cù Tê vác balo đi theo sau lưng hắn, còn tưởng hai người là bạn bè, điểm mấu chốt là giá trị nhan sắc của người bạn này còn rất cao, vậy nên mới thu hút một đám nhiều chuyện mê trai chụp hình lại post lên mang. Mà cũng nhờ như thế, đám người Lục Tri Phi và Mã Yến Yến mới có thể phát hiện.
"Đây không phải người bạn trai kia của cậu sao?" Mã Yến Yến kinh ngạc, "Anh ta làm sao lại đi cùng nam thần rồi?"
Lục Tri Phi nghẹn lời, "Bởi vì… bạn tôi là người hâm mộ Cù Tê."
Ở cùng Thương Tứ lâu ngày, bản lĩnh mở to mắt nói dối của Lục Tri Phi càng lúc càng cao thâm. Chỉ là đám người Mã Yến Yến cuối cùng cũng biết được tin tức của Cù Tê, ai cũng thở dài một hơi, đổi lại thì trái tim của Lục Tri Phi đã có chút nhấc lên rồi. Thương Tứ nói Cù Tê là người vốn không nên tồn tại trên đời, như vậy hiện tại anh ta đã tìm được người, sẽ xử lý thế nào đâu?
Lục Tri Phi không phải thánh mẫu, nhưng cảm nhận của cậu về Cù Tê cũng không xấu, mà phía Lý Như Tâm quả thực cũng rất cần Cù Tê, Lục Tri Phi cảm thấy chuyện này mình nên nhìn một chút, "Tớ có việc, hôm nay về trước."
Lục Tri Phi không có thời gian, vừa ra cửa liền vẫy một chiếc taxi, nhưng mà cậu chưa kịp mở cửa xe đã nhìn thấy bên kia đường có người đang quan sát mình. Đó là một thiếu niên tuổi chừng mười lăm mười sáu, mặc áo sơmi trắng rất sạch sẽ, trên mặt đeo một cặp mắt kính tròn gọng vàng, còn khoác một cái áo có điểm giống kiểu áo Tôn Trung Sơn, trong ngực thì ôm một con chó săn bé xíu màu đen, nhìn qua vừa nhã nhặn lại quý khí, tựa như hình tượng tiểu thiếu gia thời dân quốc.
Dân quốc? Gần đây Lục Tri Phi vô cùng mẫn cảm với cái từ này.
Một cổ cảnh giác tự nhiên lên men, Lục Tri Phi không muốn nhiều chuyện phức tạp liền trực tiếp ngồi vào taxi, "Tài xế, đi thôi."
Tài xế đáp lời, chỉ là khi vừa định nhấn chân ga trước mắt bỗng nhiên hiện lên một đạo hắc ảnh khiến anh ta theo bản năng phanh gấp. Cả người Lục Tri Phi theo quán tính vọt về phía trước, thiếu chút nữa đã đập vào lưng ghế trước mặt.
Chỉ là những việc này đều không trọng yếu.
Cậu quay đầu, chỉ thấy cửa xe đã bị mở ra, thiếu niên vừa rồi còn đứng dưới tàng cây bên đường đặt tay lên cửa, cúi đầu nhìn mình. Thiếu niên cười đến cực kỳ nhã nhặn, tóc mái vừa chấm lông mày, lộ ra khuôn mặt tinh xảo môi hồng răng trắng, "Xin chào, có thể cho tôi quá giang một đoạn đường không?"
Lục Tri Phi muốn mở miệng thì đã phát hiện mình không thể thốt nên lời, vừa nhìn lại, chỉ thấy tiểu chó săn đã nhảy vào trong xe, cái bóng của nó rọi trên mặt đất lại là một cự thú nanh dài hung tợn.
Nửa giờ sau, Lục Tri Phi bị hiếp bức xuống xe ở ngoại ô, giữa đồng cỏ trống trải không người chỉ có một khu xưởng bỏ hoang, song sắt cũ nát đón gió thấp giọng nức nở. Tiểu chó săn chạy phía trước mở đường, thiếu niên từ phía sau đi đến, trong tay cậu ta giống như đang cầm một sợi dây vô hình điều khiển thân thể của Lục Tri Phi như điểu khiển một con rối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!