Chương 10: Thần tượng (3)

Rót một chung trà xanh, Cù Thanh Hành trước hết giải thích, "Vị vừa rồi là Chu bà bà, tuổi trẻ mất con, thế nên hễ thấy người thanh niên lịch sự tuấn tú đều muốn mời về nhà làm khách. Nếu như có mạo phạm, tôi thay mặt nói lời xin lỗi."

"Không có việc gì." Lục Tri Phi suy nghĩ một chút, vẫn là đem câu hỏi vị Chu bà bà kia là người hay yêu nuốt xuống bụng, lấy phong thư ra giao cho Cù Thanh Hành, "Đây là thư anh ta muốn tôi giao cho anh, còn nói chỉ cần anh xem sẽ hiểu."

"Thư của tôi?" Cù Thanh Hành rất kinh ngạc, mở thư ra xem, biểu tình cũng không trầm trọng như trong tưởng tượng, chỉ nhẹ nhàng cảm thán một câu, "Xem ra, thời gian của ta thật sự không còn nhiều lắm."

Sau đó lại là một quãng trầm mặc lâu dài. Tầm mắt của anh ta lướt qua song cửa nhìn bầu trời dần tối đi bên ngoài, trong mắt cất giấu nghìn vạn ưu tư, chỉ là không biết nên mở miệng thế nào, một lúc lâu sau mới hỏi: "Cậu… từ lúc nào đến đây? Cố nhân hết thảy vẫn mạnh khỏe?"

Lục Tri Phi tâm tư thông thấu, đáp: "Sơn hà toàn vẹn, cố nhân như trước."

"Tốt, vậy là tốt rồi." Gương mặt của Cù Thanh Hành lộ ra nụ cười từ tận đáy lòng, mà chuyện sinh tử của bản thân anh ta lại chỉ coi như phù vân, "Cậu trở về thay tôi nói với Thương Tứ, cái chết của tôi đại khái là do bệnh cũ tái phát, không cần để ý. Về phần Long tước bút và Khốn linh tỏa, trong thư tôi nói đã cùng tôi hạ táng, vậy nhất định là ở trong mộ phần.

Còn nếu bị mất hẳn là do người khác lấy đi."

"Tiên sinh không có đầu mối gì sao?" Lục Tri Phi lập tức đem chuyện của Cù Tê ra nói cho đối phương biết.

Cù Thanh Hành khẽ nhíu mày, lại lắc đầu, "Tôi đến Bắc Bình không lâu, cũng không gây thù chuốc oán với kẻ nào, bằng hữu đều là người Thương Tứ quen biết. Còn chuyện của vị tên Cù Tê kia càng là không thể biết đến."

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Cù Thanh Hành bước ra ngoài đáp lời, Lục Tri Phi ở bên trong nhìn ra, chỉ thấy một thiếu nữ ước chừng đôi mươi đưa hộp thức ăn cho Cù Thanh Hành, trong đôi mắt xinh đẹp rõ ràng tràn ngập ái mộ. Chỉ là Cù Thanh Hành lại lắc đầu cự tuyệt, chung quy cũng không nhận lấy chiếc hộp kia.

Chờ Cù Thanh Hành trở lại, Lục Tri Phi nhịn không được hỏi: "Vị kia là?"

"Là một học sinh của tôi, đã khiến cậu chê cười rồi." Trong giọng của Cù Thanh Hành mang theo chút bất đắc dĩ, nhưng nhìn thần sắc kia rồi lại không giống hoàn toàn vô tình. Không được bao lâu, Lục Tri Phi đã đến lúc trở về, mắt vừa nhoáng lên liền thấy bản thân đã ở thư trai.

Đối diện ánh mắt dò hỏi của Thương Tứ, Lục Tri Phi lắc đầu.

Thương Tứ lắc lắc tín châm trong tay, nói: "Nam Anh vừa đưa tin đến, trên sổ sinh tử không có kẻ tên Cù Tê đó. Nói cách khác, y là một người không nên tồn tại trên thế giới này."

Lục Tri Phi kinh ngạc, thảo nào Cù Tê lại chạy trốn nhanh như vậy. Chỉ là chuyện này cũng quá mơ hồ rồi, một ngôi sao được vạn người chú mục lại là kẻ không nên tồn tại ở thế giới này, vậy từ trước đến giờ người bọn họ dõi theo rốt cục lại là kẻ như thế nào?

Thương Tứ dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cậu, tay khoanh lại trước ngực, bàn tay cắm vào ống tay áo chậm rãi đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Thế giới rộng lớn, không gì không có. Người thiếu niên, sinh lộ của ngươi vẫn còn rất dài."

Ngoài phòng, Thái Bạch và Thái Hắc đang lập quy củ cho yêu quái mới đến, bọn họ đi đi lại lại trên hành lang, chống nạnh hất cằm, đem một tia khí phách của Thương Tứ diễn dịch ra đáng yêu đến cực độ.

Thương Tứ nhìn cũng cảm thấy khá thú vị, bước đến hắng giọng nói, "Người chạy về phía nào?"

Tiểu yêu quái cả người đều bị một đoàn khói đen che chắn, nhìn không rõ thân hình, thanh âm run rẩy, "Đi… đi về phía bắc."

"Ừ, tiếp tục bảo đám huynh đệ của ngươi nhìn chằm chằm, đừng để y rời thành."

"Dạ!" Tiếng của tiểu yêu quái vừa dứt, thân thể lập tức tan thành khói đen biến mất vô tung.

"Đây là Ảnh yêu." Thương Tứ giải thích: "Chính là loại lần trước tập kích ngươi trong trường học. Không có lực công kích gì nhưng nơi nào cũng có thể nhìn thấy một chút."

Lục Tri Phi lại sửng sốt, trong giọng nói hiếm thấy mang theo một tia mừng rỡ, "Vừa rồi nó ở dạng linh thể phải không? Ảnh yêu là không có thực thể, mà tôi lại nhìn thấy nó, nói cách khác… tôi đã có thể nhìn thấy yêu quái rồi?"

Thương Tứ không trả lời, ngược lại lên tiếng phân phó: "Thái Bạch Thái Hắc, đi chuẩn bị một gian phòng cho cậu ta."

"Dạ ~~~" Thái Bạch Thái Hắc nhấc vạt áo lên vội vàng chạy đi.

Mà Lục Tri Phi nhìn theo bóng lưng cô lãnh của Thương Tứ đột nhiên hiểu ra, cậu nhẹ nhàng sờ nốt chu sa trên trán mình —— cậu có thể nhìn thấy yêu quái đều là nhờ nốt chu sa Thương Tứ điểm lê.

Không trực tiếp đâm thủng sự thật này, có lẽ là một chút ôn nhu ít ỏi của Thương Tứ.

Đợi cậu suy nghĩ rõ ràng xong, Thương Tứ lại lên tiếng, "Vết chu sa này sẽ tồn tại cả đêm, ngươi cứ ở lại đây đến hừng đông ngày mai hẳn đi."

Lục Tri Phi đi tới phía sau hắn, "Anh… có… có thể giúp tôi điểm một lần nữa không? Tôi muốn trở về nhìn ba ba."

Thương Tứ không trả lời, Lục Tri Phi có chút vội vàng nói: "Tôi có thể không lấy thù lao lần này, anh không phải thích thức ăn tôi nấu sao? Tôi có thể mỗi ngày đều nấu cho anh, tôi còn có thể…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!