Mây mờ tản đi, trăng tròn soi bóng người.
Lục Tri Phi không ngờ mình có thể gặp lại tên đạo sỹ kia trong một con hẻm phức tạp rắc rối, rác rưởi chồng chất giữa chốn Bắc Kinh phồn hoa này.
Đạo sỹ một thân đạo bào, tóc búi cài trâm gỗ, trên sống mũi còn đeo một cặp kính râm gọng tròn, dùng phất trần phẩy phẩy cản đường Lục Tri Phi, lại nương theo ánh trăng bước lên một bước, "Cậu trai trẻ, muốn bói một quẻ không? Cậu hợp nhãn duyên của tôi, quẻ cuối cùng ngày hôm nay lão đạo liền để lại cho cậu, giảm giá hai phần! Có thể dùng tiền mặt lẫn chuyển khoản, thậm chí dùng vật thế tiền, vô cùng tiện lợi."
Lục Tri Phi cầm túi rác trên tay, lẳng lặng nhìn đối phương.
Nhìn thấy người trước mặt không lập tức quay lưng rời đi, đôi mắt của đạo sỹ giấu dưới kính râm hiện lên vẻ vui mừng, có hy vọng. Vì vậy liền nhanh nhảu bấm đốt tay, hắng giọng, "Cậu trai trẻ, tôi xem cậu thiên đình no đủ, viền mặt đoan chính, giữa hai lông mày đào hoa ẩn hiện, đây là dấu hiệu muốn phạm đào hoa nha… Ây?"
Bàn tay đang bấm đốt tính toán của đạo sỹ bỗng nhiên ngừng lại, giống như vừa tính ra cái gì bất ngờ, vội vàng đem kính râm kéo xuống, nheo mắt lại tỉ mỉ nhìn Lục Tri Phi, "Cậu là…"
Lục Tri Phi tháo khẩu trang xuống, lạnh lùng nhìn đối phương, "Đạo trưởng quý nhân hay quên, không nhớ tôi sao?"
"Tổ sư tôi rồi!" Đạo sỹ giống như vừa nhìn thấy quỷ, lập tức xoay người bỏ chạy.
Lục Tri Phi nhanh chóng đuổi theo, vươn tay nắm cổ áo đạo sỹ kéo lại. Thế nhưng đạo sỹ nào dễ dàng thuận theo, trong lúc đang giãy dụa lại còn tự khiến mình té lộn mèo một cái, tiện thể cũng kéo Lục Tri Phi ngã đặt mông xuống đất.
Lôi lôi kéo kéo, túi rác bị rách ra, đủ thứ rác rưởi đổ xuống mặt đất. Đạo sỹ đau đớn ôm đầu, lại vừa đúng dịp mây mù tản ra để lộ một vầng trăng tròn vành vạnh.
"Mãn nguyệt, đại hung, đại hung a!"
Lục Tri Phi khẽ nhíu mày, vô thức ngẩng đầu nhìn lên, gian kế của đạo sỹ vừa đắc thủ lập tức lăn người bỏ chạy. Chỉ là chân mới bước ra đã bị Lục Tri Phi gạt chân, kêu to một tiếng lần nữa ngã gục.
Lục Tri Phi cúi đầu nhìn gã, yếu ớt nói: "Liên tục ngã hai lần, thật đúng là đại hung."
Lúc này đạo sỹ không chạy nữa, nằm dài trên đất lệ rơi đầy mặt, "Tôi nói Lục thiếu gia này, cậu cũng tội tình gì chứ? Lần trước tôi đã nói với cậu rồi, việc của cậu tôi không giúp được. Thật là, cậu vốn là một nhân loại tốt đẹp biết bao, vì sao lại muốn trộn lẫn vào thế giới của yêu quái làm cái gì chứ? Tôi chỉ là nhất phương đạo sỹ, còn có thể có thần thông gì?"
"Ông có thể thấy." Lục Tri Phi bình tĩnh trả lời.
Đạo sỹ lồm cồm bò dậy, chỉnh lại búi tóc, nói: "Chuyện này có thể giống nhau sao? Tôi là tôi, cậu là cậu, tôi có thể thấy cũng không có nghĩa là cậu có thể thấy, cậu có hiểu hay không?"
"Nhưng ông cũng là người."
Đạo sỹ đã chóng mặt rồi, vì sao hắn lại bị kéo vào chứ?
"Ai da, vì sao cậu cứ không hiểu chứ? Loại sự tình này là phải để ý cơ duyên." Đạo sỹ tận tình khuyên bảo, "Anh ta nuôi lớn cậu chính là cơ duyên của cậu. Thế nhưng yêu quái cũng có phân loại, ví dụ như hồ yêu, khuyển yêu là loại yêu quái thường thấy nhất trong miệng nhân loại các cậu. Chỉ là bản thể của cha cậu lại là thực vật, cái này được gọi là thành tinh, tinh quái thuộc dạng linh thể, không giống với yêu quái, anh ta không có thực thể.
Lúc còn bé cậu có thể thấy anh ta là vì trẻ con tâm tư tinh thuần, trong mắt không có trọc khí, có thể nhìn được một ít thứ người bình thường không nhìn thấy. Thế nhưng cậu dần dần trưởng thành, bắt đầu dung nhập vào thế giới loài người liền không thể nhìn thấy anh ta nữa, đây cũng đại biểu cho duyên phận của cả hai đã chấm dứt. Duyên đến duyên đi, cậu nên tuân theo pháp tắc tuần hoàn trong thiên địa."
"Đó là ba ba của tôi, so với pháp tắc của thiên địa gì đó thì còn quan trọng hơn nhiều." Lục Tri Phi lại không hề dao động.
Đạo sỹ âm thàm thở dài một hơi, "Tôi không khuyên được cậu, hôm nay lại đụng phải cậu cũng coi như thiên ý. Nếu cậu thật sự muốn gặp lại anh ta phải khai nhãn thêm lần nữa, tuy rằng yêu quái trong thành Bắc Kinh này rất nhiều nhưng không có mấy ai đủ pháp lực làm việc này. Không cần nói đến việc cậu có tìm được hay không, chỉ nói cậu một mình đi cầu loại sự tình này, cậu cho rằng tất cả yêu quái đều tốt bụng giống cha cậu sao?"
Lục Tri Phi nhìn hắn, đáp không đúng câu hỏi: "Tôi biết ông nhất định có biện pháp, chỉ cần cho tôi biết làm thế nào là được, tôi sẽ không liên lụy ông."
Đạo sỹ nhìn thẳng vào mắt của Lục Tri Phi, con ngươi đen kịt thâm thúy u tĩnh —— màu sắc mày khiến chỉ trong nháy mắt, hắn cảm giác như bản thân đã lạc vào một mặt hồ thần bí sâu thẳm, lông mi thật dài tựa như cây bạch dương thẳng tắp bên bờ, phản chiếu bóng mình xuống mặt hồ trong vắt không hề gợn sóng.
Một đôi mắt sạch sẽ như vậy, vốn không nên thấy quá nhiều những thứ tinh quái.
Đạo sỹ nhìn Lục Tri Phi, Lục Tri Phi cũng nhìn đạo sỹ, hai người ngồi phệch tại con hẻm tràn đầy rác rưởi giằng co lẫn nhau.
Một vầng trăng tròn nhô lên giữa trời, đại vương tiểu quỷ cùng hô hào.
Đạo sỹ nhìn lướt qua những góc tối âm u trong ngõ hẻm, trái tim bất giác run lên một chút, sau đó liền nhanh chóng bò dậy, "Nửa năm này tôi cũng không phải chưa từng thay cậu nghĩ biện pháp, lần trước cậu đã giúp tôi, về tình về lý tôi cũng nên giúp lại một lần. Chuyện khai nhãn cậu không cần nghĩ tới, thế nhưng tôi có thể nghĩ biện pháp tạm thời khiến cậu cảm giác được sự tồn tại của cha cậu."
Nói rồi hắn liền lục lọi trong cái túi vải bố bên hông lấy ra một món đồ đặt vào trong tay Lục Tri Phi, "Cậu cầm cái này, đêm mai tám giờ đến Tam lý truân tìm một cô gái cưỡi Harley[1], cô ta tên Ngô Khương Khương."
Lục Tri Phi cúi đầu nhìn, là một vật màu đen có vẻ giống như một tấm thẻ chặn sách. Thứ này làm từ mảnh gỗ, bốn góc đều điêu khắc hoa văn phức tạp rườm rà, ở chính giữa có khắc bốn chữ phồn thể —— Yêu quái thư trai. Nếu kề sát vào còn có thể ngửi được một hương thơm nhàn nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!