Không chỉ nó, những con mèo khác cũng tò mò về việc đang diễn ra bên kia. Nhưng vì đều là mèo hoang, chưa từng có kinh nghiệm vào bệnh viện thú y nên chúng không hiểu họ đang làm gì.
Thang Viên cũng không nhìn ra được. Trước đây nhóc được Ninh Hiểu đưa đến khám bệnh, luôn cảm thấy quy trình có chút khác với những gì Đại Quất đang trải qua.
"Tui cũng không biết." Thang Viên lắc đầu, nhìn họ bế Đại Quất lên, sau đó lấy ra một ống tiêm chưa sử dụng, hai người đè c.h.ặ. t con mèo cam béo mập lại.
Nhiều con mèo hoang bên cạnh mèo đen nhìn thấy mũi kim nhọn hoắt thì sợ hãi dựng đứng cả lông.
Vì đứng từ xa nhìn không rõ nên Thang Viên định chạy lại xem cho kỹ, nhưng vừa chạy được vài bước đã bị một bác sĩ đang rảnh rỗi bế lên.
"Muốn xem cái này à?" Cô v**t v* lưng nhóc một cái: "Đợi lần sau Ninh Hiểu đưa con đến làm phẫu thuật triệt sản, con sẽ được đích thân trải nghiệm."
Ở phía bên kia, đám mèo hoang nhìn động tác của họ mà thì thầm bàn tán: "Trông đau quá đi mất…"
Mèo đen cũng gật đầu. Bác sĩ còn chưa đ.â. m kim vào mà Đại Quất đã gào lên t.h.ả. m thiết, khiến đám mèo trong l.ồ. ng có chút khiếp sợ.
Nhưng vì bị Trâu Trúc nhốt vào l.ồ. ng đưa đến đây, việc có phải tiêm hay không đều phụ thuộc vào ý muốn của Trâu Trúc.
Một con mèo ôm đầu nằm bẹp trong l.ồ. ng: "Con người thật gian xảo... lần sau không bao giờ thèm đến ăn chực nữa!"
"Con người thật đáng sợ…"
Gió lười~
Dù sao thì cũng chẳng còn đường lui nào khác. Tuy tiếng thét t.h.ả. m thiết của Đại Quất có để lại chút bóng ma tâm lý, nhưng nghĩ theo hướng tích cực, bị tiêm vẫn tốt hơn là bị Trâu Trúc bán vào lò mổ.
Cả đám mèo đều đổ dồn ánh mắt thao láo về phía Đại Quất đang làm phẫu thuật triệt sản. Sau khi nhắm mắt gào lên vài tiếng mà vẫn chưa thấy đau, nó lén lút hé mở mắt, không ngờ đúng lúc đó bác sĩ đ.â. m mũi kim vào đúng mạch m.á.u.
"Meo!" Đại Quất lại gào lên một lần nữa, bị hai bác sĩ đè c.h.ặ. t lại. Sau khi lấy m.á. u xong, họ dùng một cục bông ấn lên đó.
Một nhóm người vây quanh Đại Quất đang nước mắt lưng tròng, vừa vuốt lông vừa dỗ dành nó.
Đại Quất tận hưởng sự v**t v* của các bác sĩ cùng Trâu Trúc và Đồng Khúc, dần thả lỏng người, phát ra những tiếng kêu thoải mái từ trong cổ họng, hoàn toàn không hay biết gì về những bước tiếp theo.
Sau khi xét nghiệm m.á.u, bác sĩ lại tiêm cho nó thêm mũi nữa.
Mèo đen nhìn hành động của những bác sĩ loài người đằng kia, không hiểu sao lại thấy trong cử chỉ của họ có vài phần thương xót.
Chẳng biết vì sao, mèo đen đột nhiên có một cảm giác không hợp thời cho lắm, rằng hành động này của họ khiến hắn có ảo giác như thể đang cho Đại Quất ăn bữa cơm cuối cùng vậy.
Bác sĩ đã tiêm t.h.u.ố. c gây mê cho Đại Quất, con mèo cam béo mập nằm tê liệt hoàn toàn trên bàn phẫu thuật, bị bác sĩ lật người lại, lộ ra cái bụng trắng mềm mại.
Sau đó, bác sĩ lấy ra một con d.a. o phẫu thuật sáng loáng ánh bạc.
"Đây là chữa bệnh gì mà còn lấy cả d.a. o ra thế?" Một con mèo kinh hãi kêu lên.
Thang Viên đang được một bác sĩ khác bế nên nhìn thấy càng rõ hơn. Nhóc thấy bác sĩ gạt lớp lông trên bụng Đại Quất sang hai bên, lưỡi d.a. o rơi xuống bụng mèo cam.
Vì quá đỗi bàng hoàng, nhóc mèo ly hoa há hốc mồm đờ đẫn nhìn cảnh tượng này, quên cả việc vùng vẫy khỏi vòng tay bác sĩ, đôi mắt mở to ngây dại bị bác sĩ bế xem hết toàn bộ quá trình.
Còn ở những chiếc l.ồ. ng phía bên kia, mèo đen và những con mèo nằm ở vị trí thấp không nhìn rõ lắm, chỉ thấy con d.a. o trong tay bác sĩ dính m.á.u, mà Đại Quất
- đứa vừa nãy mới thấy mũi kim đã gào thét
- giờ đây lại im lặng một cách lạ thường.
Sự bất an bắt đầu lan tỏa trong lòng chúng.
"Có phải cậu ta hết cử động rồi không…" Một con mèo bên cạnh mèo đen run rẩy nói một câu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!