Mèo đen dừng bước, nhóc mèo đang c.ắ. n đuôi hắn dường như cũng cảm nhận được thái độ của mèo lớn đã mềm mỏng hơn, bèn cất tiếng kêu lần nữa.
Mèo đen chưa từng giao phối với mèo cái khác, không có con cái gì, nên không có lòng thương cảm mà các bậc ba mẹ thường dành cho mèo con.
Nhưng lúc này, nhóc mèo sau lưng đang c.ắ. n lấy đuôi hắn, thân hình gầy gò run rẩy vì lạnh, cơ thể quá đỗi yếu ớt khiến nhóc gần như không thể ngậm c.h.ặ. t lấy đuôi mèo lớn.
Thế nhưng nhóc không hề bỏ cuộc, vẫn cố gắng vùng vẫy để có được một chút thương hại từ mèo lớn, nhằm mục đích tồn tại.
Mèo đen quay người lại, cúi đầu tha gáy mèo ly hoa đặt lên mảnh vải một lần nữa. Lúc đặt xuống, cái chân nhỏ đang quơ quào của mèo ly hoa quẹt trúng mặt hắn.
Sau khi lại được mèo đen đắp vải lên, mèo ly hoa dường như nhận ra mèo lớn cũng không có ý định tiếp nhận mình, nhóc thò đầu ra khỏi mảnh vải, để lộ hai chân trước, cố gắng nhích về phía mèo lớn.
Mèo đen đứng trước mặt nhóc, chứng kiến cảnh tượng này.
Điều này mang lại cho hắn một thứ ảo giác: chỉ cần một ý nghĩ của hắn thôi cũng có thể quyết định sự sống c.h.ế. t của nhóc mèo trước mắt.
Đây là một sinh vật cần sự che chở của hắn, phải dựa dẫm vào hắn mới có thể sống sót.
Mèo đen quan sát một lúc, lại cúi đầu xuống, tha mèo ly hoa đang lộ nửa thân mình ra đặt lại vào mảnh vải. Lần này hắn không dùng vải phủ lên nhóc mèo như trước, mà đi tới, nằm xuống cuộn tròn quanh nhóc.
Mèo ly hoa nhanh ch. óng tựa vào phần bụng mềm mại của mèo đen, rúc đầu vào dưới thân hắn.
Dưới thân đột nhiên có thêm một nhóc mèo khiến mèo đen thấy không quen lắm, nhưng sau vài lần điều chỉnh, hắn vẫn ấn nhóc mèo vào bụng mình rồi nhắm mắt lại.
Chẳng bao lâu sau, mèo đen cảm thấy nhóc mèo dưới bụng mình đang cựa quậy loạn xạ, đầu áp sát vào bụng hắn, chân nhỏ cứ ngọ nguậy trong lớp lông tơ.
Mèo ly hoa cũng không quá ồn ào, sau khi được mèo đen bao quanh thì không kêu nhiều nữa, chỉ im lặng nằm dưới thân. Mèo đen không biết nhóc lại muốn làm gì, bèn thắc mắc dùng chân khều nhóc mèo ra khỏi bụng mình.
Mèo đen đưa đầu sát mặt nhóc mèo: "Nhóc làm gì đấy?"
Thấy mèo lớn tỉnh dậy, mèo ly hoa mới bắt đầu kêu nho nhỏ. Mèo đen lắng nghe âm thanh be bé ấy hồi lâu mới hiểu ra một chữ: "Đói".
Lúc này mèo đen mới nhớ ra, nhóc mèo này từ lúc hắn nhìn thấy vào buổi chiều đến giờ vẫn chưa ăn gì.
Và hiện tại, có lẽ vì đói không chịu nổi nữa, mèo ly hoa không nhịn được mà muốn tìm kiếm thức ăn trên người mèo đen. Sau khi bị mèo đen khều ra, nhóc lại kêu nhỏ rồi cố rúc vào dưới bụng hắn lần nữa.
Mèo đen đột nhiên hiểu ra nhóc mèo muốn làm gì, lông toàn thân dựng đứng lên, bị suy đoán của chính mình làm cho giật mình nhảy dựng.
Còn mèo ly hoa nhìn động tác của hắn thì lại có vẻ ngây ngô và khó hiểu: "Meo?"
Mèo đen sau khi tiếp đất, nhìn nhóc mèo đang lảo đảo muốn tiến lại gần mình, hắn vô thức lùi lại một bước, nhấn mạnh với nhóc mèo trước mặt: "Ta là giống đực!"
Nhưng nhóc mèo rõ ràng không thể hiểu được lời của mèo lớn, vì cảm giác đói bụng truyền đến, nhóc vừa run rẩy vừa kêu đói với mèo đen.
Mèo đen nhìn nhóc mèo đang run vì lạnh, bèn tiến lên cuộn tròn quanh nhóc một lần nữa.
Giờ thì không lạnh nữa rồi...
Mèo đen nhìn mèo ly hoa đang rúc lung tung trong lòng mình, nhưng hắn lấy đâu ra sữa cho nhóc uống chứ?
Hắn nhìn nhóc mèo một lúc, đột ngột đứng dậy, rồi cúi đầu đối mắt với nhóc mèo đang ngơ ngác, dùng chân vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu.
"Đưa nhóc đi tìm cái ăn, đừng kêu nữa."
Sau đó hắn cúi xuống, tha gáy mèo ly hoa đi về phía nơi ở của mình.
Mèo đen bới từ nơi giấu thức ăn trong nhà mình ra một cái đùi gà, sau đó mang theo đùi gà và mèo ly hoa đi đến một hầm cầu.
Đến nơi, mèo đen không trực tiếp chui vào ngay. Sau khi đặt mèo ly hoa xuống, hắn cất tiếng kêu vài tiếng hướng vào trong hầm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!