"Vâng, là tôi đây... Có khoảng mười mấy con mèo…"
Trâu Trúc nhìn những chiếc l.ồ. ng đựng mèo: "Ngày mai tôi qua có được không?"
Sau khi đầu dây bên kia đồng ý, cô gật đầu: "Vậy được, sáng mai tôi sẽ qua đúng giờ."
Mèo đen bị nhốt trong l.ồ. ng, ngay bên cạnh là Đại Quất. Nó vẫn còn đang bàng hoàng vì bản thân đã nhìn lầm người, sau khi định thần lại liền bắt đầu dùng vuốt cào l.ồ. ng, mặt khác bắt đầu dùng răng c.ắ.n, muốn thoát ra ngoài.
Thế nhưng chiếc l.ồ. ng dĩ nhiên không thể chỉ dựa vào sức của một mình con mèo mà mở ra được. Tuy nhiên, vì thể hình của Đại Quất, chiếc l.ồ. ng đặt ở phía trên vì những động tác của nó mà có chút lung lay sắp đổ.
Trâu Trúc nhìn thấy cảnh này, một tay nhấc chiếc l.ồ. ng đựng Đại Quất xuống đặt trên mặt đất. Đại Quất nhìn bàn tay đang quơ quơ trước mặt, theo bản năng muốn giơ vuốt ra cào cô, nhưng Trâu Trúc đã lường trước được hậu quả này, cô đã trang bị đầy đủ toàn thân, Đại Quất trực tiếp cào thẳng lên lớp găng tay.
Mèo đen dùng vuốt gẩy cửa l.ồ. ng. Vì xung quanh đều là mèo bị nhốt, ngoài những con im lặng như mèo đen thì còn không ít con vừa kêu vừa cào cửa l.ồ. ng.
Cuối cùng Trâu Trúc cũng gọi điện xong, bắt đầu cùng người đàn ông bên cạnh khuân những chiếc l.ồ. ng mèo này lên xe.
Cùng lúc đó, Thang Viên và hai con mèo nhỏ cuối cùng cũng chạy tới đây.
Vì hôm nay Trâu Trúc định bắt mèo nên cô đã đến sớm hơn mọi khi. Bởi vậy khi ba con mèo chạy tới nơi, chúng chỉ thấy còn hai ba chiếc l.ồ. ng trên mặt đất. Ngoài Đại Quất ra còn có vài con mèo mà Thang Viên từng thấy trước đây nhưng không mấy thân thuộc.
Mèo đen không có ở đây.
Hai con mèo nhỏ ngước đầu nhìn Trâu Trúc, nhìn một hồi lâu sau đó kích động kêu thành tiếng: "Chính là cô ta!"
Hai con mèo nhỏ trước đây cũng thấy cô ta khuân những chiếc l.ồ. ng mèo lên xe nên mới âm thầm bỏ chạy.
Đại Quất cũng nhìn thấy nhóm Thang Viên: "Sao mấy đứa lại tới đây?"
Gió lười~
"Chạy mau, tránh xa chỗ này ra!" Đại Quất liếc nhìn hai con người bên cạnh, họ có vẻ rất có nghề trong việc bắt mèo, đám mèo ở đây chỉ có vài con chạy thoát, số còn lại đều bị họ nhốt vào l.ồ. ng.
Đại Quất nhìn ba con mèo bên ngoài, giọng nói mang theo vài phần lo lắng.
Thang Viên liếc nhìn hai conmèo nhỏ phía sau, quay đầu chạm vào chúng: "Hai đứa về trước đi."
Hai con mèo nhỏ có chút do dự, đứng im tại chỗ một lát, nhìn Thang Viên: "Chúng em cũng có thể giúp được mà."
Thang Viên vẫy vẫy chân: "Không cần đến các em đâu."
Thang Viên nằm bò trong bụi cây, quan sát động tĩnh bên kia. Phía đám mèo có hai con người, nếu chỉ dựa vào một mình nhóc thì chắc chắn là không đủ...
Mà mèo đen đã bị đưa vào trong xe cũng nghe thấy âm thanh giống như tiếng của Thang Viên.
"Thang Viên?" Mèo đen vươn đầu về hướng có tiếng động, "Nhóc ở đây phải không?"
"Em đây!" Thang Viên đáp lại một tiếng. Trâu Trúc đang cúi người nhấc l.ồ. ng của Đại Quất lên đột nhiên nghe thấy tiếng mèo kêu, cô có chút nghi hoặc ngẩng đầu lên.
"Có phải có mèo không nhỉ?" Cô nhìn quanh một hồi nhưng không thấy bóng dáng con mèo nào, bèn nghi ngờ hỏi người bên cạnh.
"Ở đây nhiều mèo thế này, có lẽ là tiếng truyền ra từ trên xe đấy."
Trâu Trúc suy nghĩ một chút, cũng thấy lời anh ta nói có vẻ có lý.
"Vậy chắc là nghe nhầm rồi."
Sau khi hai con người quay lưng đi, Thang Viên mới một lần nữa ló đầu ra khỏi bụi rậm, lúc này con mèo cuối cùng cũng đã đưa lên xe.
Trâu Trúc và người đàn ông không vội đi ngay mà tiếp tục ở lại dọn dẹp vệ sinh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!