Chương 34: (Vô Đề)

Nhưng bối cảnh đúng là khu vực quanh đó, Ninh Hiểu không nhịn được cảm thán một câu: "Gần nhà tôi hóa ra lại có một con mèo giống Thang Viên đến thế!"

Cô mở những bức ảnh chụp Thang Viên trong album điện thoại ra: "Cứ như đúc cùng một khuôn vậy!"

Hơn nữa không biết có phải vì mèo đen trên đời này trông đều na ná nhau hay không, Ninh Hiểu thậm chí cảm thấy con mèo đen bên cạnh mèo ly hoa trong video trông cũng rất giống con mèo đen cô từng thấy trong sân.

Sau khi về nhà, Ninh Hiểu thấy Thang Viên liền vẫy tay bảo nhóc lại gần: "Thang Viên, em xem cái này đi!"

Thang Viên tò mò ghé sát vào, thấy cô mở một đoạn video. Trong video là bốn con mèo quen thuộc, đang xoay đầu qua lại theo hướng của ống kính.

Thang Viên mở to mắt, gần như dán sát vào màn hình điện thoại của Ninh Hiểu, nhìn con mèo ly hoa dẫn đầu trong màn hình.

Con mèo này quá đỗi quen thuộc.

Thang Viên đã thấy nó trong gương rất nhiều lần, còn cả ba con mèo bên cạnh nó nữa, đây không phải chính mình thì là ai?

Mặt mèo ly hoa dần nóng bừng lên, hai cái chân ấn lên màn hình điện thoại, cất giọng kêu lớn.

Thế nhưng, Ninh Hiểu

- người vốn luôn gặp rào cản ngôn ngữ với Thang Viên

- lại hiểu lầm ý của nhóc: "Thế nào, có phải trông rất giống em không?"

Lời vừa dứt, chiếc điện thoại trên tay đã bị Thang Viên dùng một chân gạt xuống, sau đó nhóc đặt m.ô.n. g ngồi đè lên.

----------------

Ngày hôm sau, khi mèo đen đến tìm Thang Viên, hắn phát hiện trên mặt nhóc vẫn còn mang theo vài phần bất mãn, khuôn mặt vốn dĩ đã tròn trịa vì bộ lông xù mà trông lại càng thêm đầy đặn.

"Sao thế?" Mèo đen có chút hiếu kỳ, Thang Viên vốn là một con mèo không hay để bụng, đã có chuyện gì xảy ra sao?

Nhưng sau khi mèo đen hỏi, Thang Viên lại ấp úng lảng tránh, đôi mắt nhìn trái ngó phải, nhất quyết không nhìn về hướng mèo đen đang đứng.

Gió lười~

Sáng nay, Ninh Hiểu nhớ lại đoạn video hôm qua, bèn ôm Thang Viên xem lại một lần nữa. Nhóc mèo nhớ đến hành động có chút mất mặt ngày hôm qua, càng thêm kiên định không kể cho mèo đen.

Mèo đen thấy nhóc không muốn nói ra nên cũng không hỏi thêm nữa.

Hai con mèo ở cạnh nhau hết một buổi sáng, Ninh Hiểu cũng từ bên ngoài trở về, gọi vài tiếng "Thang Viên" trong phòng. Mèo ly hoa quay đầu nhìn mèo đen một cái, cọ cọ vào người hắn: "Đợi chiều em đến chỗ Trâu Trúc cho mèo ăn tìm anh nhé."

Mèo đen gật đầu. Hôm qua mấy con mèo đã bàn bạc với nhau, để làm yên lòng hai con mèo nhỏ, chúng chuẩn bị cho hai đứa đến đây tự mình quan sát Trâu Trúc vào ngày hôm sau.

Đại Quất thề thốt đảm bảo: "Hai đứa yên tâm, cô ấy chắc chắn không giống với con người mà hai đứa đã gặp đâu."

Vì hai con mèo nhỏ cũng đã biết vị trí, nên mèo đen không đi tìm chúng. Ước chừng thời gian gần đến, hắn đi về phía nơi Trâu Trúc thường cho mèo ăn.

Lúc mèo đen đến, Trâu Trúc vẫn chưa đi, Đại Quất đã vùi đầu vào bát bắt đầu ăn, xung quanh cô cũng có rải rác không ít mèo.

Đại Quất thấy mèo đen tới liền ngẩng đầu chào một tiếng, sau đó lại cúi đầu tiếp tục ăn.

Hai con mèo nhỏ giờ này vẫn chưa đến. Mèo đen liếc nhìn Trâu Trúc một cái, phát hiện cô ta đang đeo găng tay, bên cạnh có một người đàn ông đi cùng, hai người nhìn chằm chằm vào đám mèo hoang đang cắm cúi ăn.

"Người đó là ai?" Mèo đen hỏi một con mèo bên cạnh. Mấy lần trước hắn đến chưa từng thấy người đàn ông này.

"Trước đây đã từng cùng Trâu Trúc tới vài lần." Con mèo bên cạnh liếc nhìn rồi bảo với mèo đen, "Hai người bọn họ đi cùng nhau."

Có thể thấy đám mèo hoang ở đây đều đã chấp nhận Trâu Trúc, vì mối quan hệ với cô, chúng thậm chí cũng không mấy bài xích sự chạm vào của người đàn ông bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!