Chương 26: (Vô Đề)

Nguồn gốc của con chuột đột nhiên xuất hiện ở cửa và con nhện lớn trên bàn cách đây không lâu, Ninh Hiểu cũng có vài suy đoán mơ hồ.

Sau một thời gian giải thích, Ninh Hiểu cuối cùng cũng làm cho Thang Viên tin rằng cô thật sự không nghèo, thật sự có tiền, có thể nuôi sống bản thân và cả mèo.

Nhận ra Thang Viên tưởng mình giảm khẩu phần ăn vì không có tiền, nhóc còn tha cả vé vào cổng vứt đi mà tưởng là tiền về, chuẩn bị dùng số "tiền" này để nuôi mình, Ninh Hiểu càng không kiên định nổi trên con đường bắt Thang Viên ăn uống điều độ nữa.

Đặc biệt là sau khi đi theo sau mèo đen khắp nơi, cân nặng của Thang Viên cũng từ từ giảm xuống. Ninh Hiểu cầm hạt mèo, liếc nhìn nhóc mèo ly hoa đang ngồi xổm bên cạnh nhìn động tác của mình, không kìm được lại đổ thêm nhiều hạt vào bát.

Mèo đen nằm trên cây, đuôi rủ xuống tự nhiên, bên cạnh là mèo ly hoa cũng đang giấu chân, đuôi đặt phía sau, khuôn mặt vẫn còn hơi tròn trĩnh đầy vẻ khó hiểu.

"Rõ ràng chị ấy có tiền mà, tại sao vẫn phải ăn sầu riêng nhỉ?"

Mèo đen nhìn nhóc, mèo ly hoa quay đầu đi, hai cái đầu mèo kề sát vào nhau, bên tai là lời cằn nhằn nho nhỏ của Thang Viên.

Mèo đen nghe một lúc mới biết là tối hôm qua Ninh Hiểu lại đi mua sầu riêng về ăn. Lúc đó Thang Viên đã nhảy lên bàn, cào mấy cái lên mặt bàn, nhưng đương sự thì chẳng để tâm, thậm chí còn đưa miếng sầu riêng trong tay lại gần mặt mèo.

Nghe Thang Viên nhắc đến Ninh Hiểu, từ lần trước cùng mèo cam nằm trên bệ cửa sổ bị Ninh Hiểu bắt gặp, dạo này mèo đen cũng chạm mặt cô không ít lần.

Có lẽ trước đây không biết sự tồn tại của một con mèo đen gần nhà nên Ninh Hiểu không chú ý, nhưng sau khi đã có ấn tượng, thỉnh thoảng Ninh Hiểu để ý sân vườn sẽ thấy con mèo đen đang ở đó.

Gặp nhau vài lần, Ninh Hiểu nhớ lại lần gặp đầu tiên, con mèo đen nằm trên bệ cửa sổ nhìn chằm chằm một người một mèo.

Cô có chút do dự nghĩ, liệu con mèo đen bên ngoài có muốn được con người nhận nuôi không nhỉ?

Ninh Hiểu đã có ý định nhận nuôi mèo đen, nhưng nhìn xuống mèo ly hoa đang ôm đồ chơi dưới chân mình, ý nghĩ nhận nuôi lại lui về vài phần.

Chưa nói đến chuyện Thang Viên có thể chấp nhận có thêm một con mèo trong nhà hay không, sau khi mèo đen vào nhà, hai con mèo có thể sống hòa bình với nhau cũng là một vấn đề.

Hơn nữa, nhìn dáng vẻ con mèo đen kia, tuy vẫn có thể thấy là mèo hoang, nhưng lông được chăm sóc rất sạch sẽ, nhìn bề ngoài thì khẩu phần ăn cũng không tệ, vừa nhìn đã biết là nhóc mèo béo ú trong nhà không thể đ.á.n. h lại được.

Sau đó Ninh Hiểu cũng có ý định muốn bạn mình nhận nuôi mèo đen, tuy nhiên, mấy lần cô phát hiện ra mèo đen, vừa chạm mặt là mèo đen đã quay người bỏ đi rồi.

Ninh Hiểu đã cố tiếp cận vài lần nhưng đều không có kết quả. Sau vài lần, Ninh Hiểu đoán con mèo đen hoang này có lẽ chỉ sống ở gần đây thôi, chứ không có khát vọng được con người nhận nuôi mãnh liệt lắm, bèn không cố chấp nữa.

--------------

Nghỉ ngơi trên cây đã đủ, mèo đen kéo mèo ly hoa bên cạnh muốn xuống dưới.

Nhảy xuống khỏi cây chỉ trong vài động tác, mèo đen quay đầu lại thì phát hiện phía sau không có bóng dáng nhóc mèo kia. Hắn nghi ngờ ngẩng đầu lên, phát hiện mèo ly hoa vẫn đang nằm ườn trên cành cây, cái đuôi rủ xuống đung đưa đầy chột dạ giữa không trung, thò ra một cái đầu đầy lông từ kẽ lá.

Nhóc ngáp một cái, đôi mắt mở ra một khe nhỏ, cả nhóc mèo từ trên xuống dưới đều tỏa ra một vẻ buồn ngủ rũ rượi.

Gió lười~

Mèo đen leo lên cây lần nữa, dừng lại bên cạnh, cúi đầu nhìn nhóc mèo ly hoa đang lười biếng.

Cái đuôi vốn đang rủ xuống được thu lại, móc lấy đuôi mèo đen lắc lắc, hai chân trước hơi chống nửa thân trên dậy, khẽ ngẩng đầu nhìn mèo đen phía trên.

"Ninh Hiểu lại mang hạt thừa của em ra rồi." Có lẽ vì mèo đen trong ấn tượng của Ninh Hiểu quá mức bí ẩn, nên cô không nhịn được mà mang chỗ hạt còn thừa của Thang Viên ra để nhử mèo đen xuất hiện, nhưng gần như chưa lần nào thành công.

Mèo đen thấy nhóc lại ngáp một cái, chân giẫm trên cành cây bỗng hơi trượt đi, cơ thể khẽ lắc lư, một quả cầu lông rất có trọng lượng dán sát tới, tựa vào mèo đen một lúc mới đứng vững.

Mèo đen cúi đầu, mèo ly hoa bên cạnh mắt lại sắp nhắm nghiền, nhưng cái đầu vẫn cứ dụi dụi vào người hắn, vì chưa tỉnh ngủ nên giọng nói còn mang theo mấy phần nũng nịu dính dính: "Ngủ thêm chút nữa đi, chiều ăn hạt thừa vậy."

Sáng nay nhóc thấy lượng hạt Ninh Hiểu cho vào cái bát mới mua cũng không ít, vừa vặn đủ cho hai con mèo cùng nhau lấp đầy bụng.

Mèo đen dùng một chân ấn cái đầu cứ liên tục rúc vào người mình lại, chân trước của mèo ly hoa hơi nhấc lên, từ lớp lông nhung trắng muốt ở chân thấp thoáng lộ ra đệm thịt màu đen.

"Đêm qua không ngủ à?" Mèo đen ghé sát vào nhóc mèo ly hoa cứ gà gật suốt từ sáng đến giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!