Hắn quay đầu nhìn khối tròn ủng sau lưng mình, thầm lặng thu hồi hai chữ "mèo nhỏ" trong lòng lại. Cho dù không còn là mèo nhỏ nữa thì mèo lớn cũng vậy thôi.
Nghĩ đến đây, mèo đen âm thầm dịch người ra ngoài một chút: "Nhóc muốn thử không?"
Thang Viên vui vẻ đồng ý ngay. Hai con mèo vai kề vai đứng cạnh nhau, móng vuốt đặt lên mép nước, nhìn mặt hồ đầy ắp cá, trong mắt mèo ly hoa tràn ngập vẻ phấn khích.
Ánh mắt mèo đen luôn dõi theo nhóc, thấy mèo ly hoa rướn người về phía trước, hắn liền nhắc nhở một câu cẩn thận kẻo rơi xuống nước.
Thang Viên "dạ" một tiếng, sau đó cúi đầu chọn đi chọn lại trong nước, trông như thể nhìn đến hoa cả mắt. Dù trước đây Thang Viên không phải là chưa từng phá hoại mấy con cá vàng trong bể của Ninh Hiểu, nhưng chúng hoàn toàn khác với lũ cá lớn trong hồ này.
Cái chân xù lông di chuyển trên mặt nước từ xa, cái đầu của mèo ly hoa cũng lắc lư theo. Mèo đen nhìn theo chân nhóc, cuối cùng nhìn trúng một con cá to. Mèo đen nhìn kỹ lại con cá, rồi lại nhìn mèo ly hoa bên cạnh, ướm thử một chút, con cá đó trông có vẻ còn dài hơn cả chiều dài cơ thể của Thang Viên.
Hắn có chút không chắc chắn, một con cá to như vậy, liệu có thực sự bắt lên được không?
Mà nhóc mèo ly hoa bên cạnh đã ngẩng đầu lên, hào hứng nhìn mèo đen, móng vuốt chỉ vào con cá to đang thong thả bơi dưới nước, đuôi khẽ vẫy, đang thổi bong bóng. Trông nó có vẻ ngốc nghếch hơn những con xung quanh, nhìn là thấy rất dễ bắt.
"Em muốn bắt con này." Mèo đen thấy đuôi của mèo ly hoa vẫy vẫy đầy hưng phấn, nhưng nhóc chưa ra tay ngay mà cố gắng tìm kiếm sự khẳng định từ mèo đen.
Mèo đen cúi đầu nhìn xuống, con cá to dưới mặt nước hoàn toàn không biết gì về hai con mèo bên trên đang thèm khát cơ thể mình, nó lặng lẽ nổi ở đó, bất động.
Thực ra cũng không phải là không được... Mèo đen hơi do dự, cùng lắm chỉ là ăn muộn một chút thôi, chắc không vấn đề gì đâu...
Sau khi mèo đen gật đầu, Thang Viên giữ nguyên tư thế đã chuẩn bị sẵn, thò móng vào nước ôm c.h.ặ. t lấy thân cá, đồng thời đầu cũng vươn tới, ngoạm lấy sống lưng con cá định kéo lên bờ.
Nhưng thực tế con cá trong nước còn to hơn so với những gì hai con mèo nhìn thấy. Khi Thang Viên kéo con cá lên, nhóc cảm nhận được một sức nặng quá lớn so với bản thân.
Và con cá khi cảm thấy nguy hiểm cuối cùng cũng bắt đầu vùng vẫy, cái đuôi đập vào mặt nước tung tóe những tia nước lớn nhỏ, khiến hai con mèo trên bờ phải nheo mắt lại. Cái đuôi cá cũng quất vài cái vào mặt mèo ly hoa đang ngoạm mình, đồng thời dùng sức muốn kéo con mèo trên bờ xuống nước.
Mèo đen thấy tình hình không ổn, hét lên với Thang Viên một tiếng: "Nhả ra!"
Thang Viên cũng có ý định đó, nhưng ngặt nỗi vừa rồi ngoạm quá mạnh, răng và móng lún vào hơi sâu, nhất thời không rút ra được, chỉ đành gắng sức kéo nó lên bờ khi con cá to dùng lực lôi xuống nước.
Mèo đen thấy thân hình mèo ly hoa căng thẳng tột độ, cũng thò móng ra giữ lấy con cá đang định kéo mèo xuống nước, giảm bớt áp lực cho mèo ly hoa bên cạnh.
Ngay lúc hai con mèo và một con cá đang ở thế giằng co bên hồ, một người đi dạo ngang qua. Người đó ngẩng đầu nhìn hai cục bông bên bờ, rồi tháo kính ra, lau lau mắt kính, rướn cổ nhìn một hồi.
"Đúng thật là hai con mèo này." Người đó tò mò bước tới, muốn xem hai con mèo đang duy trì tư thế kỳ lạ kia là đang làm gì.
Anh ta rảo bước lại gần, nhưng hai con mèo bên hồ không hề bị đ.á.n. h động bởi tiếng động của người lạ. Thực ra mèo đen và Thang Viên đều nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần phía sau, chỉ là không có thời gian để ý tới.
Cuối cùng người phía sau đã đến sát mép hồ: "Để xem đang làm gì nào?"
Vừa nói, anh ta vừa rướn cổ nhìn xuống mặt nước, cảm thán một tiếng: "Ô hô, con cá to thế này cơ à!"
Mà hai con mèo bên bờ đã nhận ra, người này chính là cái người lần trước đi phóng sinh cá kết quả bị mèo cam hớt tay trên. Trên người anh ta vẫn còn vương hơi thở của con mèo cam đó, trông có vẻ là mới bám vào gần đây, có lẽ con mèo cam kia lại âm thầm đi theo sau để ăn chực rồi.
Gió lười~
Hai con mèo còn chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, con người vừa tới đã xắn tay áo lên, sau đó cúi xuống chộp lấy con cá đang kéo co với hai con mèo lên.
Mèo đen buông lỏng răng và móng vốn đã hơi tê rần, lắc đầu cho ráo nước rồi nhìn về phía Thang Viên bên cạnh.
Cả khuôn mặt của mèo ly hoa đã bị con cá làm cho ướt sũng, lông trên mặt vẫn còn đang nhỏ nước, nhóc ngước đầu nhìn con cá trong tay người kia. Một lúc sau, mèo đen thấy mèo ly hoa lại cúi đầu xuống, chẳng nói chẳng rằng, xoay người dụi vào hắn đầy vẻ tủi thân.
Mèo đen vỗ vỗ đầu nhóc, cúi xuống l.i.ế. m mặt nhóc một hồi, chải chuốt lại lớp lông bị ướt của mèo ly hoa cho ngay ngắn. Mèo đen chạm nhẹ vào mũi nhóc, an ủi: "Lần đầu bắt cá chưa có kinh nghiệm, lần sau đổi một con cá nhỏ hơn là được."
Ở phía bên kia, người nọ đang ôm cá cách đó vài mét dừng lại, ngoảnh đầu nhìn hai con mèo vẫn còn ở bên hồ, đặt con cá xuống đất rồi bắt đầu "meo meo" gọi hai con mèo.
"Lại đây." Anh ta vẫy tay với hai con mèo vẫn chưa nhúc nhích. Hai con mèo cuối cùng cũng l.i.ế. m lông cho nhau xong, rồi mới hướng tầm mắt về phía anh ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!