Chương 110: (Vô Đề)

Thang Viên và Nguyên Tiêu cuối cùng không đợi được con mèo thứ ba như trong tưởng tượng, mà thay vào đó là một cái thẻ tên to bằng bàn chân mèo.

Ninh Hiểu dỗ dành hai con mèo lại gần rồi đeo vòng cổ cho chúng, hai cái thẻ lần lượt treo lủng lẳng dưới cổ.

Vừa mới thấy món đồ chơi mới, Thang Viên dùng một cái chân gãi gãi chiếc vòng cổ, rồi cúi đầu nhìn cái thẻ hình mèo treo bên dưới. Nhóc dùng chân khều qua khều lại mấy lần, còn định dùng răng c.ắ. n thử.

Nghịch cái thẻ một hồi, Thang Viên nhanh ch. óng mất hứng, sán lại gần Nguyên Tiêu để xem cái thẻ nhỏ treo dưới cổ hắn.

Thẻ của hai con mèo làm không giống nhau. Thang Viên nhìn chằm chằm cái thẻ dưới cổ Nguyên Tiêu một lúc lâu. Nguyên Tiêu phối hợp với động tác của nhóc, ngửa đầu nâng cằm lên, chẳng bao lâu sau đã thấy hơi mỏi.

Thang Viên rúc đầu về phía trước, Nguyên Tiêu thuận thế đặt cằm l*n đ*nh đầu nhóc.

Thang Viên c.ắ. n một cái vào cái thẻ trên người Nguyên Tiêu, khó khăn lắm mới rút đầu ra khỏi dưới cằm: "Em muốn đổi với anh."

Không phải Thang Viên chê của mình không đẹp, nhóc chỉ là thích mang những thứ mang dấu ấn của Nguyên Tiêu hơn, ví dụ như món đồ bằng len chọc mà Ninh Hiểu làm theo hình dáng của Nguyên Tiêu trước đây.

Mặc dù cả hai cái thẻ đều do Ninh Hiểu mang về, nhưng hiện tại, có một cái vốn thuộc về Nguyên Tiêu, còn cái của mình sẽ được đeo trên người Nguyên Tiêu, Thang Viên cảm thấy rất thích sự trao đổi này một cách kỳ lạ.

Nguyên Tiêu đeo cái nào cũng không quan trọng, Thang Viên đã muốn thì hắn cùng đi tìm Ninh Hiểu để đổi thẻ.

Ninh Hiểu bị mèo ly hoa đầy hứng khởi chặn lại, cô cúi đầu nhìn mèo đen bên cạnh, sự ăn ý sau thời gian dài chung sống giúp cô hiểu được phần nào ý nghĩa trong động tác của Thang Viên.

Cô nhìn sang Nguyên Tiêu, thấy mèo đen cũng không có ý kiến gì với cách làm của Thang Viên.

Ninh Hiểu ngồi thụp xuống, tháo vòng cổ trên cổ Thang Viên ra, vừa chỉ trỏ vào nhóc mèo đang nằm bên chân vừa nói: "Sao em lại thích đồ của Nguyên Tiêu thế hả?"

Ninh Hiểu coi như đã nhìn thấu hai con mèo này rồi, đặc biệt là Thang Viên, bất kể làm gì, chỉ cần liên quan đến Nguyên Tiêu là nhóc ta đều muốn xía vào một chân.

Bát mèo tự mình có thì không dùng, nhất định phải chen chúc ăn cùng Nguyên Tiêu; ổ mèo của mình cũng không thèm ngủ, cứ phải rúc vào với Nguyên Tiêu. Do thời gian trước ở lì trong nhà nên béo ra, có một buổi sáng nọ Ninh Hiểu ra ngoài thấy hai con mèo co rúc trong cái ổ nhỏ xíu, ngủ lăn lóc tứ tung. Vì ổ quá nhỏ không duỗi người ra được, nửa thân mình treo cả ra ngoài mà chúng vẫn cứ nhắm mắt rúc vào bên trong.

Những lúc Ninh Hiểu không nhìn thấy, cảnh tượng này ước chừng còn nhiều hơn. Cái ổ vốn không mấy chắc chắn cuối cùng đã bị hai con mèo dày vò đến mức hỏng hẳn, ngay trước mặt Ninh Hiểu nó bục ra một lỗ, lộ ra lớp bông trắng bên trong.

Truyện của Gió lười~

Trong lúc Ninh Hiểu còn đang lải nhải, Thang Viên như sực nhớ ra điều gì, từ bên chân cô chạy tót vào trong nhà. Ninh Hiểu cầm cái vòng cổ vừa tháo ra khỏi người Nguyên Tiêu kêu lên: "Đợi đã! Đừng chạy!"

Vài phút sau, Thang Viên tha một món đồ len chọc quen thuộc quay lại. Ninh Hiểu nhìn thấy mà ngẩn người, kể từ khi đưa mấy món đồ len chọc làm xong cho Thang Viên và Nguyên Tiêu, cô không còn thấy chúng mang ra chơi nữa, cứ ngỡ là đã làm mất ở đâu đó rồi nên tiếc rẻ mất một thời gian, không ngờ Thang Viên vẫn còn cất giữ rất kỹ.

Thang Viên ngậm "Nguyên Tiêu" bằng len chọc đặt trước mặt Ninh Hiểu, đẩy cái thẻ tên hình mèo trong tay cô sang một bên, rồi lại đẩy món đồ về phía cô, nhìn cô với vẻ mặt mong đợi: "Đeo cái này này!"

Ninh Hiểu đành phải treo món đó lên cho nhóc, nhưng cái thẻ có ghi thông tin liên lạc của mình cũng không bỏ lại. Sau khi giải quyết xong cho Thang Viên, Ninh Hiểu thả nhóc xuống khỏi đùi: "Xuống đi, vẫn là Nguyên Tiêu làm người ta yên tâm hơn."

Nói đoạn, cô chuẩn bị đeo thẻ cho Nguyên Tiêu.

"Nguyên Tiêu... Ơ, Nguyên Tiêu đâu rồi?" Ninh Hiểu nhìn vào nơi Nguyên Tiêu vừa đứng vài phút trước, rõ ràng vừa nãy có một con mèo to tướng ở đây mà? Sao lại biến mất rồi?

Ninh Hiểu vừa đứng dậy định đi tìm mèo thì Nguyên Tiêu ngậm một món đồ len chọc khác bước ra từ phía bên kia ghế sofa.

Hắn đặt món đồ xuống trước mặt Ninh Hiểu, rồi cũng ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cô.

"Cũng được thôi…" Ninh Hiểu lại ngồi thụp xuống, cầm món đồ lên, vẫy vẫy tay với Nguyên Tiêu: "Lại đây nào."

Sau khi có đồ len chọc mới, Thang Viên tranh thủ lúc trời chưa tối muốn mang ra ngoài khoe khoang với đám mèo quen biết.

Sau khi ra ngoài, đám mèo xung quanh quả nhiên rất hứng thú với đồ len chọc trên cổ chúng. Thang Viên đắc ý ngẩng cao cổ để chúng nhìn rõ hơn: "Đẹp không?"

Tất nhiên, cũng có vài con mèo thấy lạ: "Tại sao hai đứa không đeo đồ len chọc của mình?"

"Đeo của mình thì có gì hay?" Thang Viên nói, "Phải đổi cho nhau đeo mới đúng kiểu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!