Chương 11: (Vô Đề)

Còn Ninh Hiểu sau khi về nhà, nhìn hộp giấy Thang Viên đặt ở phòng khách, sau khi lại gần quan sát, cô không nhịn được mà nhấc cái hộp lên xem xét.

Ninh Hiểu nhìn vết rách nghi là do bị căng quá mức ở mép hộp, rồi lại nhìn nhóc mèo ly hoa mà trong mắt cô chỉ hơi "mũm mĩm" một chút, tâm trạng trở nên vô cùng vi diệu.

Ninh Hiểu rơi vào trầm tư: Chẳng lẽ lớp filter của mình dành cho Thang Viên lại dày đến mức này sao?

...

Mặc dù đã trải qua sự cố rơi vào thùng rác, mèo đen ra ngoài kiếm ăn vẫn dắt theo mèo ly hoa.

Nhưng những việc tương tự như bới thùng rác đã bị mèo đen cấm cửa hoàn toàn.

Thang Viên cũng biết lý do lần trước về nhà bị Ninh Hiểu tóm đi tắm là vì người mình thực sự quá bẩn, nên nhóc cũng hứa với mèo đen rằng tuyệt đối sẽ không tùy tiện chui vào thùng rác nữa.

Mèo vốn dĩ đã là cao thủ bắt chuột bẩm sinh. Trước đây Thang Viên tuy không có mèo lớn tuổi hơn dạy bảo, nhưng sau một thời gian đi theo mèo đen, học theo các động tác của hắn, trông cũng rất ra dáng.

Nhóc mèo ly hoa vừa mới nắm vững kỹ năng mới đã có h*m m**n thể hiện rất mãnh liệt, thời gian này lũ chuột ở gần chỗ Ninh Hiểu đều gặp họa.

Mèo đen cúi đầu nhìn lũ chuột được xếp thành một hàng trước mặt, ngẩng đầu lên thì thấy Thang Viên miệng ngậm một con chuột hơi béo đang đi tới.

Con chuột trong miệng được nhóc đặt trước mặt mèo đen, cái đuôi phía sau vẫy vẫy, ý muốn cầu khen ngợi hiện rõ mồn một.

Thang Viên vốn dĩ muốn mang mấy con này về tặng cho Ninh Hiểu, nhưng mèo đen suy nghĩ một hồi, cảm thấy con người đó chưa chắc đã thích loại quà tặng này.

Vì vậy, dưới lời khuyên của mèo đen, Thang Viên đã từ bỏ ý định, nhưng không hề từ bỏ việc chăm chỉ bắt chuột, hơn nữa còn đem hầu hết số chuột bắt được nhét cho mèo đen.

Dù sao mỗi ngày nhóc đều có hạt mèo và đồ ăn vặt Ninh Hiểu cho, căn bản không thể ăn hết chỗ này.

Mãi đến khi lũ chuột ở khu vực của Ninh Hiểu gần như tuyệt chủng, hứng thú của Thang Viên mới dần giảm bớt.

Còn mèo đen, sau khi Thang Viên dừng hành động mỗi ngày tặng mình một hàng chuột, hắn nhìn cái bóng phản chiếu dưới nước đã béo lên một vòng, cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

------------------

Lại đến cuối tuần.

Tiếng chuông điện thoại của Ninh Hiểu vang lên, cô nhìn người gọi tới rồi bắt máy, gọi một tiếng: "Mẹ ạ."

Thang Viên ở bên cạnh nghe thấy cách xưng hô này, liền ngồi xổm dưới chân cô kêu lên một tiếng.

Ninh Hiểu ngồi thụp xuống, đặt điện thoại sát miệng Thang Viên: "Thang Viên kêu thêm tiếng nữa nào."

Đầu dây bên kia cũng vang lên giọng nữ đầy ý cười: "Thang Viên đấy à?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Thang Viên đáp lại một tiếng, tò mò ghé sát vào điện thoại. Ninh Hiểu áp điện thoại lên tai lần nữa rồi tiếp tục thu dọn đồ đạc.

"Yên tâm ạ, con sẽ qua ngay đây."

Cô lấy cái túi đựng mèo ra, vừa gật đầu vừa đáp lời: "Con sẽ mang cả Thang Viên theo ạ."

Còn Thang Viên ngồi bên cạnh nhìn cái túi trong tay cô, biết rằng hôm nay chắc là phải đi ra ngoài rồi.

Nhóc nhìn Ninh Hiểu một cái, cô vẫn đang thu dọn đồ, xem chừng chắc còn phải đợi một lát nữa.

Ninh Hiểu mải nghe điện thoại với mẹ, chỉ sơ sẩy một chút, Thang Viên ở bên cạnh đã biến mất không thấy bóng dáng.

Cô nhìn quanh, lầm bầm một câu: "Lại trốn đi đâu rồi?"

Còn Thang Viên vừa chạy đi đã nhân lúc Ninh Hiểu không chú ý mà phóng thẳng ra ngoài cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!